LA THỊ TÁM - CÔ GÁI ĐẾM BOM TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN

Có những con đường được lát bằng nhựa phẳng phiu để đưa ta đến trường mỗi ngày. Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, có một con đường được giữ gìn bằng lòng dũng cảm của những người trẻ. Mỗi mét đường được thông xe là biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu đã thấm xuống đất đỏ. Giữa con đường ấy, có một cô gái tuổi mười tám mang một nhiệm vụ tưởng chừng không ai dám làm: đếm bom của máy bay địch.
Cô gái ấy là La Thị Tám.
Sinh ra ở Hà Tĩnh, La Thị Tám lớn lên khi đất nước còn chìm trong chiến tranh. Năm mười tám tuổi, cô tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong và được phân công đến Ngã ba Đồng Lộc – nơi được mệnh danh là “tọa độ lửa”, bởi ngày nào máy bay địch cũng trút xuống hàng trăm quả bom để cắt đứt tuyến đường chi viện cho miền Nam.
Công việc của Tám không phải cầm súng chiến đấu. Mỗi khi tiếng còi báo động vang lên, cô phải chạy đến những điểm cao, quan sát thật nhanh xem máy bay đã thả bao nhiêu quả bom, quả nào nổ, quả nào chưa nổ và đánh dấu vị trí để báo cho lực lượng công binh xử lý. Chỉ cần chậm một chút, những đoàn xe chở lương thực, thuốc men và vũ khí có thể gặp nguy hiểm.
Có những ngày bầu trời rung chuyển bởi tiếng động cơ gầm rú. Đất đá tung lên mù mịt. Sau mỗi đợt bom, khi nhiều người còn chưa dám bước ra khỏi hầm, Tám đã ôm cuốn sổ nhỏ lao lên sườn đồi.
Đồng đội gọi lớn:
“Tám ơi, nguy hiểm lắm!”
Cô chỉ mỉm cười rồi đáp:
“Phải biết bom rơi ở đâu thì xe mới qua được.”
Mỗi con số cô ghi lại không chỉ là một quả bom, mà là một cơ hội để giữ cho con đường được thông suốt.
Có lần, một quả bom rơi rất gần nơi Tám đứng. Sức ép hất cô ngã xuống đất. Khi bụi đất vừa tan, cô lại đứng dậy, tiếp tục quan sát và hoàn thành nhiệm vụ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Đêm xuống, giữa núi rừng Trường Sơn, ánh đèn pin le lói soi lên những trang sổ đã lấm đầy bụi đỏ. Tám và đồng đội lại cùng nhau san lấp hố bom, kéo từng tảng đá ra khỏi mặt đường. Họ hiểu rằng phía trước còn có biết bao người đang chờ những chuyến xe tiếp viện.
Chiến tranh qua đi.
Cô gái năm nào được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng khi nhắc về những ngày ở Đồng Lộc, La Thị Tám luôn nói rằng mình chỉ là một trong rất nhiều thanh niên đã cùng nhau giữ cho con đường không bao giờ tắt.
Hôm nay, khi đứng trước Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc, chúng ta vẫn thấy những hàng thông xanh rì rào trong gió. Nơi từng là “tọa độ lửa” nay đã trở thành vùng đất của hòa bình. Thế nhưng, hình ảnh cô gái ôm cuốn sổ nhỏ chạy giữa mưa bom vẫn nhắc nhở chúng ta rằng lòng dũng cảm đôi khi bắt đầu từ việc hoàn thành thật tốt nhiệm vụ của mình.



