Cựu chiến binh

LÁ THƯ BÁO TIN CHIẾN THẮNG

Câu chuyện kể về lá thư báo tin chiến thắng gửi về hậu phương – niềm vui lớn lao nhưng không trọn vẹn khi đi kèm với những mất mát không gì bù đắp được.

Hưng Yên01/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư báo tin chiến thắng về đến làng tôi vào một buổi trưa nắng gắt. Người đưa thư đạp xe chầm chậm qua con đường đất, dừng lại trước cổng từng nhà. Ai cũng nín thở chờ đợi, bởi trong chiến tranh, thư từ luôn mang theo cả hy vọng lẫn nỗi lo.

Nhà tôi nhận được thư vào cuối buổi. Mẹ cầm phong bì run run, nét chữ quen thuộc của tôi trên góc thư khiến mẹ thở phào. Mẹ mở thư rất chậm, đọc từng dòng. Tôi viết rằng đơn vị vừa hoàn thành một trận đánh lớn, giữ vững trận địa, nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh, nhưng chiến thắng thuộc về chúng tôi.

Mẹ đọc đến chữ “chiến thắng” thì dừng lại. Mẹ không reo mừng, chỉ lặng lẽ gấp thư lại. Bởi mẹ hiểu, chiến thắng nào cũng phải đổi bằng máu. Trong làng, có nhà vừa hôm trước còn nhận giấy báo tử.

Chiều hôm ấy, loa làng vang lên thông báo chiến thắng trên mặt trận. Mọi người tụ tập ngoài sân đình, có tiếng cười xen lẫn tiếng thở dài. Những người còn con, còn chồng ngoài chiến trường thì mừng nhưng vẫn lo. Những người đã mất thì nghe tin chiến thắng bằng sự im lặng.

Tối đến, mẹ đặt lá thư của tôi lên bàn thờ tổ tiên, thắp nén hương. Mẹ khấn rất khẽ, xin cho con trai được bình an để ngày chiến thắng thật sự có thể trở về.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về nhà. Lá thư báo tin chiến thắng ngày ấy vẫn còn được mẹ giữ cẩn thận. Với mẹ, đó không chỉ là tin vui, mà còn là minh chứng cho cái giá quá đắt mà dân tộc đã phải trả để có hai chữ hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn