Bài viết

LÁ THƯ CHÁY DỞ

Hưng Yên28/11/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lan – nữ TNXP quê Nam Định – luôn giữ trong túi áo một lá thư mẹ gửi. Lá thư đã vàng, mép cháy sém vì lần cô suýt bị trúng bom napalm. Lan bảo: “Thư mẹ là bùa hộ mệnh.”

Một ngày tháng 4/1972, kho hàng lớn nơi đội Lan trực bị bom nổ chậm rải vào. Nếu phát nổ, cả vạn tấn lương thực và đạn dược sẽ tan tành. Đơn vị nhận lệnh làm mát toàn bộ kho suốt đêm. Lan vừa xách nước vừa run, vì trong kho toàn bom “háo lửa”.

Lúc nghỉ tay, Lan ngồi tựa vào tường, lấy lá thư ra. Cô đọc lại từng dòng: “Con gái của mẹ, cố gắng giữ mình. Mẹ chờ ngày con về.” Lan chưa kịp gấp thư thì tiếng nổ lớn vang lên. Một quả bom nổ chậm phát hỏa. Lửa bốc lên nóng rát. Lan quên cả sợ, lao thẳng đến cùng anh em để dập lửa.

Một mảnh gỗ nóng văng trúng túi áo, lá thư bốc cháy. Lan dập mãi mới tắt nhưng thư đã cháy dở nửa trang. Cô ôm mảnh giấy còn lại vào ngực, bật khóc.

Đêm đó, kho được cứu. Ai cũng kiệt sức. Lan ngồi cạnh đống thùng hàng, ngắm mảnh thư cháy. Tuy chỉ còn một nửa, nhưng cô bảo: “Chừng nào chữ của mẹ còn một dòng, con còn làm được.”

Ba tháng sau, Lan bị thương ở chân vì bom bi. Trước khi đưa đi viện, cô dúi vào tay tôi mảnh thư còn lại. “Giữ hộ mình. Bao giờ về sẽ lấy lại.”

Nhưng Lan không về. Vết thương nhiễm trùng, cô mất trên đường chuyển ra tuyến sau.

Tôi giữ mảnh thư ấy đến tận bây giờ, như giữ một phần lửa sống của người đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÁ THƯ CHÁY DỞ | Câu chuyện thời hoa lửa