LÁ THƯ CHƯA GỬI (1)
Minh nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi. Mỗi tối, sau giờ hành quân, anh lại lôi cuốn sổ nhỏ ra viết thư cho mẹ. Anh kể chuyện đồng đội, kể chuyện rừng núi, kể cả những nỗi sợ mà ban ngày anh giấu kín. Nhưng anh không gửi. Anh nói với bạn: “Để khi hòa bình, tao mang về cho mẹ đọc một lần cho đã.”
Minh nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi. Mỗi tối, sau giờ hành quân, anh lại lôi cuốn sổ nhỏ ra viết thư cho mẹ. Anh kể chuyện đồng đội, kể chuyện rừng núi, kể cả những nỗi sợ mà ban ngày anh giấu kín. Nhưng anh không gửi. Anh nói với bạn: “Để khi hòa bình, tao mang về cho mẹ đọc một lần cho đã.”
Một trận càn quét bất ngờ xảy ra. Minh hy sinh khi cuốn sổ vẫn còn trong túi áo. Ngày đơn vị trở về, người bạn thân mang cuốn sổ đến trao lại cho mẹ anh. Bà ngồi đọc suốt đêm, nước mắt rơi ướt từng trang giấy. Những lá thư chưa gửi ấy cuối cùng cũng đến được nơi cần đến — nhưng người viết thì không còn.



