Lá Thư Chưa Gửi
Câu chuyện kể về một người lính trẻ và lá thư viết dở gửi về gia đình, trở thành kỷ vật thiêng liêng trong những năm tháng chiến tranh nơi rừng núi Tây Nguyên.
Tôi là Hoàng Văn Lợi, sinh năm 1950. Những năm chiến tranh, tôi làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa và thư từ cho các đơn vị đóng quân ở Đắk Lắk.
Công việc của tôi không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng luôn đối mặt với nguy hiểm. Những con đường rừng quanh co, đầy dấu vết bom đạn, có thể bị đánh phá bất cứ lúc nào.
Một lần, tôi nhận nhiệm vụ chuyển một túi thư đến đơn vị phía trước. Trong đó có rất nhiều lá thư từ hậu phương gửi vào. Với người lính, thư là niềm an ủi lớn nhất.
Trên đường đi, tôi gặp Tuấn – một chiến sĩ trẻ. Cậu nhờ tôi:
“Nếu anh có về sau, cho em gửi lá thư này nhé.”
Tuấn đưa cho tôi một lá thư còn chưa dán kín. Tôi thấy nét chữ còn dang dở, như viết vội.
Tôi hỏi:
“Sao chưa viết xong?”
Tuấn cười:
“Đợi đánh xong trận này, em sẽ viết tiếp.”
Tôi gật đầu, cất lá thư vào túi cẩn thận.
Nhưng trận đánh hôm đó rất ác liệt. Khi tôi quay lại, đơn vị đã di chuyển, và tôi không còn gặp lại Tuấn nữa.
Hỏi thăm nhiều người, tôi mới biết… cậu đã hy sinh.
Tôi lặng người.
Đêm đó, tôi mở lá thư ra. Những dòng chữ còn dang dở:
“Má ơi, ở đây con vẫn khỏe. Khi nào hết giặc, con sẽ về…”
Câu cuối cùng chưa viết xong.
Tôi gấp lá thư lại, lòng nghẹn lại. Tôi không nỡ gửi về, vì biết rằng người nhận sẽ đau lòng biết bao.
Nhiều năm sau, tôi tìm về quê Tuấn. Tôi trao lại lá thư cho mẹ cậu.
Bà run run mở thư, đọc từng dòng chữ. Nước mắt lặng lẽ rơi.
Bà nói:
“Chỉ cần biết nó đã nghĩ về nhà… là đủ rồi con ạ.”
Giờ đây, lá thư ấy đã được giữ gìn như một kỷ vật.
Một lá thư chưa gửi…
nhưng lại mang trọn tình cảm của một người con,
một người lính,
trong những ngày tháng không thể nào quên.



