Lá thư chưa gửi
Lá thư chưa gửi
Trong một buổi dọn dẹp kho lưu trữ của trường, tôi tình cờ tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ. Bên trong chỉ có một lá thư đã ố vàng, chưa dán tem, chưa ghi địa chỉ người nhận.
Ngoài bì thư, nét chữ nắn nót:
“Gửi mẹ.”
Tôi mở ra.
“Mẹ ơi, hôm nay con lại hành quân qua một cánh rừng dài. Đêm lạnh lắm, nhưng tụi con vẫn ổn. Mẹ đừng lo… Khi nào hết giặc, con sẽ về, sẽ sửa lại mái nhà cho mẹ, sẽ trồng lại vườn cau như ngày xưa…”
Dòng chữ dừng lại ở đó.
Không có lời kết. Không có ngày gửi.
Tôi mang lá thư đi hỏi thầy hiệu trưởng. Thầy im lặng rất lâu, rồi kể:
Người viết thư là một cựu học sinh của trường, nhập ngũ khi vừa tròn mười chín. Trước ngày đi, cậu đã viết thư cho mẹ, nhưng chưa kịp gửi thì đơn vị phải lên đường gấp.
Và… cậu không trở về nữa.
Lá thư ấy được tìm thấy trong balo của cậu, sau một trận đánh. Người đồng đội giữ lại, rồi nhiều năm sau mang về gửi lại cho trường — nơi cậu từng học.
Tôi gấp lá thư lại, lòng nghẹn lại.
Có những lời hứa chưa kịp thực hiện.
Có những câu “con sẽ về” mãi mãi dừng lại giữa chừng.
Chiều hôm đó, tôi đứng rất lâu dưới sân trường. Gió thổi qua hàng cây, mang theo một cảm giác vừa xa xôi, vừa gần gũi.
Tôi chợt hiểu —
có những lá thư không bao giờ được gửi,
nhưng vẫn được đọc… bằng cả ký ức của một thế hệ.



