Cựu chiến binh

Lá thư chưa gửi

An Giang08/04/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, chiến tranh ác liệt, anh Ba là một chiến sĩ trẻ mới vào đơn vị.
Trước ngày lên đường, anh viết một lá thư cho mẹ nhưng chưa kịp gửi.
Anh cất lá thư vào túi áo, dặn lòng khi nào về sẽ tự tay trao mẹ.
Những ngày hành quân gian khổ, lá thư luôn theo anh như một niềm động viên.
Trong một trận đánh ác liệt, anh cùng đồng đội chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.
Anh bị thương nặng nhưng vẫn cố giữ vững vị trí.
Trước lúc hy sinh, anh chỉ kịp nhờ đồng đội giữ giúp lá thư ấy.
Chiến tranh qua đi, người đồng đội năm xưa trở về quê anh.
Ông tìm đến nhà mẹ anh, trao lại lá thư đã ố màu khói lửa.
Mẹ anh run run mở thư, nước mắt lăn dài.
Trong thư, anh chỉ viết những lời giản dị:
“Mẹ ơi, con đi đánh giặc để quê mình được yên bình.”
Không có lời từ biệt, chỉ có niềm tin chiến thắng.
Mẹ ôm lá thư vào lòng, như ôm chính người con của mình.
Câu chuyện về lá thư chưa gửi trở thành ký ức thiêng liêng của cả xóm.
Nó nhắc nhở thế hệ sau về sự hy sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn