Lá thư chưa gửi
Một đêm giữa chiến trường, Trần Xuân Nhã ngồi bên ánh đèn nhỏ và viết thư về nhà.
Anh viết rằng mình vẫn khỏe.
Anh viết rằng đồng đội vẫn đoàn kết.
Anh viết rằng khi chiến tranh kết thúc, anh sẽ trở về.
Nhưng có những điều anh không viết.
Anh không kể về những trận bom.
Không kể về những đêm phải nằm sát đất tránh pháo.
Không kể về những người bạn đã không còn bên cạnh.
Bởi anh biết nếu mẹ đọc được, mẹ sẽ lo.
Lá thư được gấp lại cẩn thận.
Nhưng chiến tranh khiến những lá thư nhiều khi không thể đến nơi.
Có những bức thư trở thành kỷ vật.
Có những bức thư được giữ suốt cả đời.
Và có những người viết thư không bao giờ trở về.
Lá thư của Trần Xuân Nhã trở thành biểu tượng cho biết bao lời yêu thương của người lính gửi về quê nhà giữa thời hoa lửa.



