Lá thư chưa gửi
Tuấn là một người lính trẻ, hay viết thư nhưng ít khi gửi. Anh sợ gia đình lo lắng, nên chỉ giữ lại trong ba lô.
Tuấn là một người lính trẻ, hay viết thư nhưng ít khi gửi. Anh sợ gia đình lo lắng, nên chỉ giữ lại trong ba lô.
Một hôm, đơn vị chuẩn bị vào trận lớn. Tuấn ngồi dưới gốc cây, viết thêm một lá thư:
“Nếu con không về, mẹ đừng buồn…”
Trận chiến diễn ra ác liệt. Tuấn ngã xuống khi chưa kịp gửi thư.
Sau này, đồng đội tìm thấy xấp thư cũ và gửi về cho gia đình anh. Người mẹ già run run mở từng lá, đọc từng dòng chữ.
Bà không khóc lớn. Chỉ lặng lẽ nói:
“Con đã sống đẹp như những gì con viết.”



