Lá Thư Chưa Gửi
Lan là y tá của một trạm quân y giữa rừng. Công việc của cô là chăm sóc thương binh, băng bó vết thương và đôi khi phải chứng kiến những mất mát không thể tránh khỏi. Trong túi áo của Lan luôn có một lá thư chưa gửi. Đó là thư cô viết cho người anh trai đã hy sinh. Cô viết tiếp mỗi khi có thời gian, như một cách để trò chuyện với anh. Một ngày, đơn vị tiếp nhận nhiều thương binh sau trận đánh lớn. Lan làm việc không nghỉ, đôi tay run lên vì mệt. Trong số đó có một người lính trẻ bị thương nặng
Lan là y tá của một trạm quân y giữa rừng. Công việc của cô là chăm sóc thương binh, băng bó vết thương và đôi khi phải chứng kiến những mất mát không thể tránh khỏi.
Trong túi áo của Lan luôn có một lá thư chưa gửi. Đó là thư cô viết cho người anh trai đã hy sinh. Cô viết tiếp mỗi khi có thời gian, như một cách để trò chuyện với anh.
Một ngày, đơn vị tiếp nhận nhiều thương binh sau trận đánh lớn. Lan làm việc không nghỉ, đôi tay run lên vì mệt. Trong số đó có một người lính trẻ bị thương nặng, luôn gọi tên mẹ trong mê man.
Lan ngồi bên cạnh, nắm tay anh, nhẹ nhàng nói: “Mẹ đang chờ anh về.” Không biết anh có nghe thấy không, nhưng nét mặt dần dịu lại.
Đêm đó, người lính qua đời. Lan lặng lẽ khép mắt cho anh. Cô lấy lá thư trong túi ra, viết thêm một dòng: “Anh ơi, hôm nay em lại tiễn một người ra đi…”
Chiến tranh kết thúc, Lan trở về quê. Lá thư vẫn chưa gửi, nhưng cô giữ nó như một phần ký ức. Với Lan, những người đã ngã xuống đều là người thân, và cô sẽ không bao giờ quên họ.



