Lá thư chưa gửi
Con đường Trường Sơn mùa mưa không giống bất kỳ nơi nào khác. Nó không chỉ là đường — nó là thử thách, là ký ức, là nơi người ta học cách sống và cả cách đối diện với cái chết. Đất đỏ nhão nhoét, bám vào từng bước chân. Rừng sâu thăm thẳm, nơi ánh nắng phải len lỏi qua từng tán lá dày mới chạm được mặt đất. Và trên tất cả, luôn có một thứ hiện hữu — chiến tranh.
Hùng đến đơn vị khi vừa tròn hai mươi. Cái tuổi mà ở quê, người ta còn đang lo chuyện cưới vợ, dựng nhà. Nhưng với Hùng, ngày khoác ba lô lên đường, cậu chỉ kịp nhìn mẹ thật lâu rồi quay đi. Không phải vì cậu không muốn nói gì, mà vì biết nói gì cũng không đủ.
Ngày đầu tiên trên tuyến đường, Hùng đã thấy một chiếc xe bị bom đánh trúng. Nó cháy đen, nằm nghiêng bên sườn núi như một con thú bị thương. Không ai nói gì, chỉ lặng lẽ đi qua. Người đi trước không ngoái lại, người đi sau không dám nhìn lâu.
Đêm đó, Hùng không ngủ được.
Cậu lấy trong ba lô ra một tờ giấy đã gấp nhiều lần, cẩn thận vuốt phẳng. Ánh đèn pin yếu ớt soi lên những dòng chữ đầu tiên:
“Mẹ à, con vẫn khỏe…”
Hùng dừng lại. Bút không thể viết tiếp. “Khỏe” là điều duy nhất cậu có thể nói, nhưng cũng là điều không chắc chắn nhất. Cậu gấp lại tờ giấy, nhét vào túi áo, tự nhủ: “Mai viết tiếp.”
Nhưng “mai” đó kéo dài thành nhiều ngày.



