Cựu Thanh niên xung phong

Lá Thư Chưa Gửi

Câu chuyện là ký ức của nhân chứng Phạm Văn Bình – một người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh. Giữa khói lửa và hiểm nguy, anh viết một lá thư gửi về cho gia đình, nhưng lá thư ấy mãi chưa kịp gửi đi. Nhiều năm sau, khi hòa bình trở lại, lá thư trở thành kỷ vật nhắc nhớ về tình cảm gia đình và tình đồng đội trong một thời hoa lửa.

Lai Châu10/03/2026Ngô Thị Hằng (Trường Mầm non Trung Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Phạm Văn Bình. Năm tôi hai mươi mốt tuổi, tôi rời quê lên đường nhập ngũ. Ngày đi, cha tôi chỉ lặng lẽ vỗ vai tôi, còn mẹ thì dúi vào tay tôi một gói xôi nhỏ.

Những ngày đầu ở chiến trường, mọi thứ đều lạ lẫm. Tiếng bom, tiếng pháo và cả sự căng thẳng luôn thường trực. Nhưng dần dần tôi quen với cuộc sống của người lính: ban ngày hành quân, ban đêm thay nhau gác.

Một buổi tối hiếm hoi yên tĩnh, tôi ngồi dưới gốc cây và lấy giấy bút ra viết thư cho gia đình. Tôi kể rằng mình vẫn khỏe, rằng đồng đội rất tốt, và rằng tôi nhớ nhà vô cùng. Tôi còn hứa khi chiến tranh kết thúc sẽ trở về giúp cha mẹ làm lại mái nhà cũ.

Nhưng lá thư ấy chưa kịp gửi đi thì đơn vị chúng tôi nhận lệnh hành quân gấp. Tôi gấp lá thư lại, cẩn thận bỏ vào túi áo.

Những ngày sau đó là những trận chiến liên tiếp. Có lúc tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng tình đồng đội đã giúp chúng tôi đứng vững. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô và cả những câu chuyện về quê nhà.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc và tôi trở về quê, tôi mới tìm lại chiếc áo cũ. Trong túi áo vẫn còn lá thư năm ấy – đã ngả màu theo thời gian.

Tôi đọc lại từng dòng chữ của chính mình khi còn là một chàng trai trẻ. Những dòng chữ run run nhưng đầy hy vọng. Lá thư chưa từng được gửi đi, nhưng nó nhắc tôi nhớ rằng mình đã đi qua một thời hoa lửa – một thời mà tình người và niềm tin đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn