Lá thư chưa gửi phần 2
LÁ THƯ CHƯA GỬI – PHẦN TIẾP
Chiều hôm đó, đơn vị tạm dừng ở một triền đồi loang nắng. Huy ngồi xuống, lật lá thư ra lần nữa. Mực đã nhòe vì mồ hôi và bụi.
Anh định viết tiếp thì một cậu lính trẻ chạy đến, giọng hồn nhiên đến lạ:
“Anh Huy, tối nay yên rồi. Em nấu được nồi cháo loãng… anh ăn cho ấm nhé.”
Huy mỉm cười. Đã lâu rồi anh quên mất cảm giác có ai đó quan tâm đơn giản như vậy.
Đêm xuống, ánh lửa bập bùng soi những gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ nụ cười. Huy ngồi hơi tách ra, mở lá thư dưới ánh lửa.
Anh viết thêm một dòng nhỏ:
“Mẹ ơi, con vẫn ổn. Và con vẫn nhớ nhà.”
Chỉ một dòng thôi, nhưng đủ để anh thấy trái tim nhẹ đi.
Trong tiếng gió lạnh đầu đồi, anh gấp thư lại, như gấp một mảnh bình yên giữa chiến tranh.



