Người có công giúp đỡ cách mạng

LÁ THƯ CHƯA GỬI VÀ DÒNG CHỮ ĐỎ THẮM TRONG TIM EM

Hưng Yên07/01/2026Người viết: Nguyễn Thị Anh Thơ Học sinh lớp: 8A Trường: THCS Lương Thế Vinh2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ của chúng em, có một góc trang trọng luôn tỏa ngát hương trầm. Nơi đó, nổi bật trên bức tường là tấm bằng “Tổ quốc ghi công” với dòng chữ màu đỏ rực rỡ nhưng cũng đầy trầm mặc. Mỗi khi nhìn lên đó, em lại nghe bà nội kể về một thời hoa lửa, về người anh hùng của đời em – ông nội Nguyễn Văn Huân.

1. Người lính trẻ và lý tưởng tuổi đôi mươi

Ông nội em sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Nam Cao, Kiến Xương, nơi những cánh đồng lúa Thái Bình luôn rì rào trong gió. Năm ấy, khi đất nước đang trong giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông đã nghe theo tiếng gọi của non sông.

Bà kể, ngày lên đường, ông chỉ mới mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Với chiếc ba lô con cóc và ngôi sao vàng trên mũ, ông cùng hàng ngàn người lính trẻ khác đã hành quân vào chiến trường miền Nam. Điểm đến của ông chính là Quảng Trị - mảnh đất được mệnh danh là “túi bom”, là nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một sợi tóc.

2. Sự hy sinh cao cả giữa khói lửa Thành cổ

Trong ký ức của bà qua những câu chuyện kể lại, ông nội là một người lính dũng cảm và giàu lòng nhân ái. Trận chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 diễn ra vô cùng ác liệt, khói lửa ngập trời, tiếng bom đạn rền vang không dứt.

Trong một lần chiến đấu, thấy người đồng đội bị thương nặng ở chân, không thể tự di chuyển giữa làn mưa đạn, ông nội đã không ngần ngại hiểm nguy, lao ra để cứu bạn. Ông đã cõng người đồng chí của mình trên lưng, băng qua những đoạn hào nát vụn vì bom. Người bạn ấy đã được cứu sống, nhưng ông nội của em đã mãi mãi nằm lại giữa lòng Thành cổ.

Ông hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, khi những ước mơ và dự định cho tương lai vẫn còn đang dang dở. Ông ngã xuống để giữ cho màu xanh của cỏ Thành cổ, để giữ cho nền độc lập của dân tộc được vẹn tròn.

3. Lá thư chưa gửi và dòng chữ đỏ mang tên niềm tự hào

Điều khiến bà nội và em đau xót nhất chính là lá thư cuối cùng ông viết. Trong những giây phút nghỉ ngơi hiếm hoi giữa các trận đánh, ông đã viết thư về cho bà. Nhưng chiến tranh tàn khốc đã không cho lá thư ấy cơ hội được gửi đi. Những lời nhắn nhủ, những lời yêu thương và lời hứa "Hòa bình anh sẽ về" đã mãi mãi nằm lại trong túi áo người lính.

Ngày giấy báo tử gửi về cùng tấm bằng "Tổ quốc ghi công", bà nội đã khóc cạn nước mắt. Bà thường nhắc em: “Con hãy nhìn vào dòng chữ màu đỏ này, đó không chỉ là mực đâu, mà đó là màu máu, màu của sự hy sinh để đổi lấy cuộc sống hôm nay cho các con đấy”. Dòng chữ "Tổ quốc ghi công" đỏ thắm như nhắc nhở thế hệ sau về một người con của quê hương Nam Cao đã sống và chết như một vị anh hùng.

Là một học sinh lớp 8, em sinh ra khi đất nước đã hoàn toàn vắng bóng tiếng bom. Nhưng qua những câu chuyện của bà, em cảm thấy ông nội như vẫn luôn hiện hữu đâu đây, trong từng hơi thở của cuộc sống bình yên.

Em tự hào về ông – người chiến sĩ đã tử chiến để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Sự hy sinh của ông dạy cho em biết thế nào là tình đồng chí, thế nào là lòng yêu nước không tính toán. Em hiểu rằng, mỗi trang sách em đang học, mỗi con đường em đang đi đều có một phần xương máu của những người tiền bối như ông.

Đứng trước di ảnh của ông, em thầm hứa sẽ học tập thật tốt tại mái trường Lương Thế Vinh, rèn luyện đạo đức để trở thành một người có ích. Em sẽ thay ông viết tiếp những "lá thư" của thời đại mới – những lá thư của tri thức và sự xây dựng, để xứng đáng với dòng chữ đỏ thắm trên tấm bằng của ông.

"Ông nằm xuống cho đất nước đứng lên, và trong trái tim em, ông mãi mãi là ngọn lửa rực cháy nhất."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn