Lá thư chưa kịp gử
Một cựu chiến binh kể lại kỷ niệm về người đồng đội đã hy sinh khi trong túi áo vẫn còn giữ bức thư viết dở gửi về cho mẹ.
Ông Hậu kể rằng điều ông nhớ nhất về chiến tranh không chỉ là tiếng súng, mà là khuôn mặt của người đồng đội tên Lâm. Anh Lâm hiền lắm, hay cười, mỗi lần nghỉ chân lại lấy mảnh giấy học trò nhàu trong túi áo ra viết thư về cho mẹ.
Một chiều hành quân, đơn vị đi qua một cánh rừng vừa bị bom cày xới. Đất còn nóng, cây còn khét mùi cháy. Trận đánh xảy ra rất nhanh. Khi tiếng súng ngớt đi, ông Hậu chạy đến bên Lâm thì thấy bạn mình đã bị thương nặng.
Lâm nắm tay ông, thều thào: Nếu mình không về, cậu gửi giúp mẹ bức thư này nhé...
Nhưng bức thư ấy chưa bao giờ được gửi trọn vẹn. Trong túi áo Lâm chỉ có mấy dòng còn dang dở: Mẹ ơi, ở đơn vị con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con nhiều...
Mỗi lần nhớ lại, ông Hậu vẫn nghẹn lời. Ông bảo chiến tranh lấy đi rất nhiều thứ, nhưng có những dòng chữ dở dang thì ở lại mãi. Nó nhắc ông rằng phía sau mỗi người lính là một người mẹ chờ con, là một mái nhà chờ cửa mở, là một quê hương chờ ngày yên tiếng súng.



