Bài viết

Lá Thư Chưa Kịp Gửi (1)

Giữa 81 ngày đêm khốc liệt ở Thành cổ Quảng Trị, một lá thư viết dở gửi về cho mẹ đã trở thành kỷ vật thiêng liêng của tình yêu gia đình và ý chí người lính trẻ.

Đắk Lắk29/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Thành cổ Quảng Trị rung chuyển ngày đêm bởi bom pháo. Từng bức tường cổ đổ nát, hào giao thông sụt lở, đất đá trộn lẫn khói thuốc súng. Nhưng giữa nơi ác liệt ấy, những người lính trẻ vẫn giữ trong tim hình bóng quê nhà.

Ông Trần Văn Bình khi ấy vừa tròn hai mươi tuổi. Ban ngày chiến đấu giữ chốt, ban đêm tranh thủ vá công sự, chuyển thương binh và tiếp đạn.

Trong túi áo ngực, ông luôn giữ mảnh giấy nhỏ để khi rảnh sẽ viết thư cho mẹ ở quê Nghệ An.

Một đêm hiếm hoi tiếng pháo ngớt hơn, dưới ánh đèn pin được che kín bằng khăn, ông Bình bắt đầu viết:

“Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo...”

Viết đến đó, ông dừng lại thật lâu. Ngoài kia tiếng đạn lại rít qua đầu. Ông tiếp tục:

“Ở đây gian khổ nhưng anh em thương nhau lắm...”

Chưa kịp viết thêm, tiếng báo động vang lên. Địch lại pháo kích dữ dội vào khu vực chốt giữ.

Ông vội gấp lá thư bỏ vào túi áo rồi lao ra vị trí chiến đấu cùng đồng đội.

Suốt đêm ấy, đất trời rung chuyển. Khi trời gần sáng, đơn vị mới tạm lắng tiếng súng.

Ngồi dựa góc tường đổ nát, ông Bình đưa tay sờ túi áo. Lá thư vẫn còn đó, hơi ẩm vì mồ hôi và bùn đất.

Ông mở ra nhìn dòng chữ nguệch ngoạc rồi mỉm cười:

“Mẹ chắc đang mong thư lắm...”

Nhưng sau trận đánh tiếp theo, ông bị thương và được chuyển ra tuyến sau điều trị. Lá thư chưa kịp gửi vẫn theo ông suốt chặng đường dài.

Ngày hòa bình lập lại, trở về quê, việc đầu tiên ông làm là đặt lá thư cũ vào tay mẹ.

Người mẹ run run đọc những dòng chữ đã ố vàng rồi òa khóc:

“Mẹ tưởng chẳng bao giờ còn được thấy nét chữ con nữa...”

Ông Bình nghẹn ngào:

“Con nợ mẹ lá thư này mấy năm trời.”

Đến nay, lá thư chưa kịp gửi ấy vẫn được gia đình giữ gìn cẩn thận.

Lá thư giữa Thành cổ năm ấy là biểu tượng của tình mẫu tử, nỗi nhớ quê hương và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn