Bài viết

Lá Thư Chưa Kịp Gửi (1)

Một lá thư viết dở trong đêm hành quân đã trở thành kỷ vật cuối cùng của người đồng đội trẻ, để lại nỗi day dứt suốt nhiều năm trong lòng người lính sống sót.

Gia Lai14/05/2026Nguyễn Thanh Sơn (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào những tháng ngày khốc liệt nhất. Những trận pháo kéo dài từ sáng tới đêm khiến mặt đất rung chuyển không ngừng.

Ông Phạm Đức Thành khi ấy là chiến sĩ pháo binh thuộc một đơn vị đóng gần bờ sông Thạch Hãn. Đơn vị thường xuyên phải di chuyển trận địa để tránh pháo phản kích. Có những đêm vừa dựng pháo xong đã phải lập tức chuyển vị trí.

Trong tiểu đội của ông có một chiến sĩ trẻ tên Vinh, quê ở Nam Định. Vinh ít nói nhưng rất chăm viết thư về nhà. Cứ tranh thủ lúc nghỉ là cậu lại ngồi dưới ánh đèn pin, cặm cụi viết từng dòng lên giấy học trò đã nhàu mép.

Một đêm mưa nặng hạt, trước giờ hành quân, Vinh đưa ông Thành xem lá thư còn viết dở.

— “Em định mai qua trạm giao liên sẽ gửi. Mẹ em chắc đang mong thư lắm.”

Ông Thành nhìn thấy cuối lá thư có dòng:

“Con hứa hết chiến tranh sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ.”

Nhưng sáng hôm sau, đơn vị vừa tới trận địa mới thì pháo địch trút xuống dữ dội. Khói đất mù mịt, tiếng hô cứu thương vang lên giữa tiếng nổ chát chúa.

Vinh hy sinh khi mới hai mươi tuổi.

Sau trận đánh, ông Thành lặng lẽ nhặt lại chiếc ba lô dính đầy đất đỏ của đồng đội. Trong ngăn áo bên trong vẫn còn lá thư chưa kịp gửi, mép giấy thấm nước mưa đã nhòe mực.

Nhiều năm sau ngày hòa bình, ông Thành tìm về quê Vinh ở Nam Định. Mẹ của Vinh khi ấy đã già yếu, tóc bạc trắng. Khi nhận lá thư cũ từ tay ông, bà run run vuốt từng dòng chữ.

Bà không khóc, chỉ ngồi lặng rất lâu rồi nói:

— “Nó đi lúc còn trẻ quá…”

Ông Thành kể rằng đó là lần đầu tiên trong đời ông thấy sự im lặng còn đau hơn tiếng khóc.

Giờ đây, mỗi dịp tháng Bảy, ông lại mang theo bản sao lá thư ấy đến nghĩa trang liệt sĩ. Với ông, những dòng chữ viết dở năm nào không chỉ là kỷ vật của một người lính, mà còn là lời hẹn dang dở của cả một thế hệ thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn