Lá Thư Chưa Kịp Gửi (1)
Câu chuyện là ký ức của Phan Văn Đức – một chiến sĩ trẻ trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong balô của anh luôn có một lá thư viết dở gửi về cho gia đình. Lá thư ấy chưa kịp gửi đi nhưng đã trở thành kỷ vật nhắc nhớ về tình cảm gia đình, tình đồng đội và khát vọng hòa bình của những con người sống trong thời “hoa lửa”.
Phan Văn Đức rời quê nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày lên đường, mẹ anh đứng ở đầu làng, mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố mỉm cười động viên con trai.
Những ngày đầu ở đơn vị mới, Đức thường tranh thủ những lúc rảnh hiếm hoi để viết thư về nhà. Anh kể cho gia đình nghe về cuộc sống trong quân ngũ, về những người bạn mới và những chuyến hành quân dài qua rừng núi.
Một buổi tối yên tĩnh hiếm hoi, Đức bắt đầu viết một lá thư mới. Ánh đèn dầu nhỏ soi lên trang giấy đã hơi ố màu. Anh viết về nỗi nhớ nhà, về mong ước sau chiến tranh sẽ trở về phụ giúp cha mẹ làm ruộng.
Nhưng khi lá thư mới viết được một nửa, đơn vị nhận lệnh di chuyển khẩn cấp.
Đức gấp lá thư lại, cẩn thận đặt vào trong balô với ý định sẽ viết tiếp khi có thời gian.
Những ngày sau đó, đơn vị của anh liên tục hành quân và làm nhiệm vụ. Có lúc họ phải di chuyển suốt đêm, có lúc lại đào hầm trú ẩn dưới những cánh rừng rậm.
Lá thư vẫn nằm yên trong balô của Đức.
Một hôm, trong lúc nghỉ ngơi ngắn sau một chuyến đi dài, người bạn thân của anh vô tình thấy lá thư. Anh cầm lên đọc vài dòng rồi hỏi:
“Cậu chưa gửi à?”
Đức cười:
“Chưa kịp viết xong.”
Người bạn vỗ vai anh và nói:
“Vậy thì nhớ giữ cho cẩn thận, để sau này còn gửi về nhà.”
Sau chiến tranh, Phan Văn Đức trở về quê hương. Khi dọn lại đồ cũ, ông tìm thấy lá thư ngày xưa vẫn còn nằm trong balô.
Trang giấy đã ngả màu theo năm tháng, nhưng những dòng chữ vẫn còn rõ.
Ông không gửi lá thư ấy nữa. Thay vào đó, ông giữ nó như một kỷ vật của thời tuổi trẻ.
Mỗi khi nhìn lại, ông nhớ đến những ngày tháng gian khó nhưng đầy ý nghĩa của một thời hoa lửa, khi con người sống với nhau bằng tình cảm chân thành và niềm tin vào ngày mai hòa bình.


