Lá thư chưa kịp gửi (1)
Một lá thư còn dang dở trở thành kỷ vật thiêng liêng của tình đồng đội.
Năm 1971, ông Trần Văn Đức làm nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc cho đơn vị. Trong những giờ nghỉ hiếm hoi, người bạn thân của ông là chiến sĩ Phạm Hữu Lợi thường ngồi dưới gốc cây viết thư về cho mẹ. Lá thư nào cũng kể rằng cuộc sống trong đơn vị rất tốt để mẹ ở quê yên lòng.
Một chiều trước khi lên đường làm nhiệm vụ, Lợi nhờ ông Đức giữ giúp lá thư vừa viết xong vì chưa kịp chuyển. Đêm ấy, đơn vị gặp trận càn lớn. Lợi anh dũng hy sinh khi đang bảo vệ đường dây thông tin.
Sau chiến tranh, ông Đức tìm về quê trao tận tay người mẹ già lá thư đã ngả màu thời gian. Người mẹ ôm lá thư vào lòng, vừa khóc vừa mỉm cười vì cuối cùng cũng được đọc những dòng chữ của con trai. Với ông Đức, đó là lần hoàn thành nhiệm vụ muộn nhất nhưng ý nghĩa nhất trong cuộc đời.



