Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi (1)

Lá thư chưa kịp gửi

Hưng Yên07/12/2025Phóng viên2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư chưa kịp gửi

Tháng tám năm ấy, mưa rừng Trường Sơn kéo dài như không dứt. Ở một lán nhỏ bên sườn dốc, Tâm — chàng chiến sĩ trẻ tuổi mới tròn hai mươi — đang cặm cụi viết thư cho người mẹ già ở quê. Anh viết chậm rãi, từng nét chữ run rẩy theo nhịp gió núi. Bao điều muốn nói nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu: nỗi nhớ nhà da diết, những trận hành quân kiệt sức, niềm tin vào ngày chiến thắng… và cả lời xin lỗi vì đã lỡ hẹn mùa gặt năm nay.

Tâm gấp lá thư lại, cẩn thận cho vào bao nhưng chưa kịp gửi. Đêm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ cấp tốc: mở đường qua điểm địch phục kích. Cả tiểu đội lên đường trong bóng tối. Tiếng pháo bắn xé trời, đất rung chuyển, mùi thuốc súng hòa với mùi lá mục. Tâm chạy theo đồng đội, tim đập mạnh như trống trận. Một lúc sau, tiếng nổ lớn vang lên ngay bên cạnh. Tâm ngã xuống, tay vẫn siết chặt chiếc ba lô có lá thư chưa gửi.

Sáng hôm sau, khi trận đánh kết thúc, đồng đội tìm thấy anh nằm dưới tán cây cổ thụ. Gương mặt bình yên như đang ngủ. Người trung đội trưởng lặng lẽ mở ba lô và thấy lá thư vẫn còn nguyên. Ông lau vội nước mắt, quyết định thay Tâm gửi nốt điều ước cuối cùng.

Ngày nhận thư, mẹ Tâm đứng lặng trước cổng nhà, đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy. Bà đọc từng dòng, rồi ngước lên trời, thì thầm: “Con đi thanh thản, mẹ vẫn tự hào về con.” Lá thư ấy trở thành báu vật suốt những năm còn lại của đời bà. Còn Tâm, anh mãi mãi nằm lại trong câu chuyện thời hoa lửa — nơi những người trẻ tuổi đã gửi cả tuổi xuân mình cho hòa bình ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn