Lá thư chưa kịp gửi (1)
Những ngày cuối năm 1972, đơn vị của Minh đóng quân giữa cánh rừng Trường Sơn mịt mùng. Mỗi buổi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh lại ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét để viết thư về cho mẹ. Trong bức thư cuối cùng, Minh kể rằng mùa rừng đã thay lá, những con suối vẫn trong veo và anh tin ngày đất nước hòa bình sẽ không còn xa. Thế nhưng lá thư ấy chưa bao giờ được gửi đi. Một trận bom bất ngờ đã cướp đi tuổi trẻ của người lính mới ngoài đôi mươi. Nhiều năm sau, đồng đội tìm lại được cuốn sổ tay của Minh, bên trong vẫn còn nguyên bức thư đã ngả màu thời gian. Khi trao tận tay mẹ anh, người phụ nữ già chỉ lặng lẽ ôm lá thư vào ngực, nước mắt rơi nhưng nụ cười vẫn nở vì biết con trai mình đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.



