Lá thư chưa kịp gửi (10)
Câu chuyện kể về một lá thư mà một người lính trẻ viết cho gia đình trong những ngày chiến đấu ác liệt. Dù lá thư chưa kịp gửi đi, nhưng những dòng chữ trong đó đã thể hiện tình cảm sâu sắc của người lính với quê hương và gia đình trong thời hoa lửa.
ăm 1972, đơn vị của ông Phạm Văn Tài đóng quân trong một khu rừng gần chiến trường. Những ngày ấy, chiến sự diễn ra rất căng thẳng, nhưng mỗi khi có thời gian rảnh, các chiến sĩ vẫn tranh thủ viết thư gửi về gia đình.
Trong tiểu đội của ông có một chiến sĩ trẻ tên Bình. Một buổi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Bình ngồi dưới ánh đèn dầu nhỏ trong hầm và cẩn thận viết một lá thư.
Ông Tài hỏi:
“Viết thư cho nhà à?”
Bình gật đầu và mỉm cười:
“Vâng, em muốn báo cho mẹ biết là em vẫn khỏe.”
Anh viết rất lâu, từng dòng chữ nắn nót kể về cuộc sống của đơn vị, về những người đồng đội và về niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Nhưng hôm sau, đơn vị phải di chuyển gấp sang vị trí khác nên lá thư ấy chưa kịp gửi đi. Bình cẩn thận gấp lại và cất vào túi áo.
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, ông Phạm Văn Tài vẫn nhớ mãi hình ảnh người lính trẻ ngồi viết thư trong ánh đèn dầu giữa rừng.
Ông thường nói:
“Trong thời hoa lửa, mỗi lá thư là một sợi dây nối người lính với gia đình và quê hương, giúp họ vững lòng vượt qua những ngày tháng gian khổ.”


