Lá thư chưa kịp gửi (11)
Câu chuyện là ký ức của bà Lê Thị Hạnh về người anh trai của mình – một người lính trẻ ra trận khi đất nước còn chìm trong khói lửa. Lá thư anh viết cho gia đình trước lúc lên đường đã trở thành kỷ vật thiêng liêng của cả gia đình.
Năm 1969, chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt. Anh trai của bà Hạnh là anh Lê Văn Thành khi đó mới 20 tuổi đã tình nguyện nhập ngũ.
Trước ngày lên đường ra chiến trường, anh Thành ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ trong nhà và viết một lá thư cho gia đình. Trong thư anh dặn mẹ phải giữ gìn sức khỏe, dặn em gái cố gắng học hành và hứa rằng khi đất nước hòa bình anh sẽ trở về.
Sau khi viết xong, anh gấp lá thư lại và nói với em gái:
“Anh viết sẵn lá thư này. Nếu anh đi xa lâu quá thì em gửi giúp anh nhé.”
Sáng hôm sau, anh Thành cùng đơn vị lên đường. Cả làng ra tiễn. Mẹ bà Hạnh đứng lặng nhìn con trai khuất dần trên con đường làng đầy bụi đỏ.
Nhưng rồi chiến tranh khốc liệt đã khiến anh Thành không bao giờ trở về nữa. Một đồng đội của anh sau này mang tin về rằng anh đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến.
Lá thư anh viết hôm ấy vẫn chưa kịp gửi đi. Gia đình bà Hạnh giữ lại lá thư như một kỷ vật thiêng liêng. Mỗi lần đọc lại, bà Hạnh vẫn nhớ rõ nét chữ của anh trai và những lời dặn dò đầy yêu thương.
Bà Hạnh xúc động nói:
“Lá thư ấy không chỉ là lời nhắn của anh tôi mà còn là tình cảm và sự hy sinh của biết bao người lính trong những năm tháng thời hoa lửa.”


