Lá thư chưa kịp gửi (2)
Anh Lâm nhập ngũ khi mới tròn hai mươi. Trong ba lô lúc nào cũng có một lá thư viết dở cho mẹ. Mỗi lần dừng chân, anh lại lấy thư ra viết thêm vài dòng rồi cẩn thận gấp lại.
Một trận đánh ác liệt xảy ra. Anh ngã xuống khi vẫn còn giữ lá thư trong túi áo ngực. Đồng đội gửi lá thư ấy về cho mẹ anh.
Mẹ đọc thư, nước mắt rơi trên từng con chữ còn dang dở. Lá thư không trọn vẹn, nhưng tình yêu quê hương, lòng hiếu thảo của anh thì trọn vẹn suốt đời. Đó là ngọn lửa âm thầm, không bao giờ tắt.



