Lá thư chưa kịp gửi (2)

Lá thư chưa kịp gửi
Một chiến sĩ trẻ thường ngồi nghe Thu Hà hát mỗi tối. Trước lần ra trận lớn, anh nhờ cô giữ giúp lá thư gửi về cho mẹ nếu mình không trở lại.
Thu Hà nhận lá thư, cẩn thận gấp vào túi áo.
Trận đánh hôm ấy rất ác liệt. Đơn vị chiến thắng nhưng người chiến sĩ trẻ đã mãi mãi nằm lại nơi ngọn đồi khói lửa.
Đêm sau, Thu Hà ngồi một mình bên bếp lửa, mở lá thư ra. Trong thư chỉ có dòng chữ nguệch ngoạc:
— “Mẹ đừng buồn, con đã sống những ngày thật đẹp.”
Thu Hà lặng người rất lâu. Rồi hôm sau, cô lại đứng giữa đơn vị cất tiếng hát như chưa từng gục ngã.



