Lá Thư Chưa Kịp Gửi (2)
Một nữ giao liên trẻ trên tuyến đường rừng Quảng Nam năm 1970 đã nhận lời chuyển giúp lá thư cuối cùng của một người lính gửi về cho gia đình. Nhưng chiến tranh khốc liệt khiến bức thư phải nhiều năm sau mới đến được tay người nhận.
Bà Trần Thị Hương nhớ rất rõ mùa hè năm 1970, khi bà mới mười chín tuổi và làm nhiệm vụ giao liên tại vùng rừng giáp Quảng Nam – Kon Tum. Công việc của bà là dẫn đường, chuyển công văn và đưa thư từ giữa các đơn vị. Ngày ấy, thư tay là thứ quý giá nhất đối với người lính. Có người giữ lá thư của mẹ trong túi áo đến sờn mép, có người tranh thủ vài phút nghỉ bên bìa rừng để viết vội mấy dòng gửi về quê. Một buổi chiều, bà Hương gặp một chiến sĩ tên Vũ Đức Thành tại trạm nghỉ chân ven suối. Anh bị sốt rét rừng khá nặng nhưng vẫn xin tiếp tục ở lại đơn vị chiến đấu. Trước lúc bà lên đường, anh gọi lại rồi nhờ: — “Nếu chị về được tuyến sau, gửi giúp tôi lá thư này cho mẹ.” Lá thư được gấp rất cẩn thận, bọc trong một túi ni lông nhỏ để tránh ướt. Ngoài bì thư chỉ ghi vài dòng đơn sơ: “Gửi mẹ ở Thái Bình”. Đêm hôm đó, đơn vị nơi anh Thành đóng quân bị tập kích. Khi bà Hương quay lại khu vực ấy vài ngày sau, nhiều người đã hy sinh, trong đó có anh Thành. Bà lặng người khi nghe tin. Từ đó, lá thư luôn được bà giữ trong chiếc túi vải bên người. Nhưng chiến tranh liên miên, đường sá chia cắt, bà không thể tìm được địa chỉ cụ thể của gia đình anh. Mãi đến sau ngày đất nước thống nhất, trong một lần đọc danh sách liệt sĩ đăng trên báo, bà mới lần ra được quê quán của anh Thành. Bà quyết định tự mình tìm đến. Ngôi nhà nhỏ nằm cạnh con đê cũ ở Thái Bình. Mẹ anh Thành khi ấy đã ngoài bảy mươi tuổi. Khi nghe bà nhắc tên con trai mình, bà cụ bật khóc và run run cầm lấy lá thư đã úa màu thời gian. Trong thư, người lính trẻ chỉ viết vài dòng: “Mẹ đừng lo cho con. Khi nào hòa bình, con sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ.” Người mẹ ôm lá thư vào ngực rất lâu mà không nói thêm lời nào. Bà Hương kể rằng suốt đời bà không quên được khoảnh khắc ấy. Bởi chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống của con người, mà còn để lại những lời hẹn dang dở kéo dài suốt cả một đời người.



