Lá thư chưa kịp gửi (2)
Đây là tác phẩm hư cấu, lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.
Tháng Chạp năm ấy, gió lạnh tràn về trên vùng quê ven sông. Trong căn nhà nhỏ lợp lá, anh bộ đội trẻ tên Lâm cẩn thận lấy từ ba lô ra một tờ giấy đã được gấp ngay ngắn.
Đã nhiều lần anh định viết thư cho mẹ, nhưng rồi lại thôi.
Đơn vị vừa hành quân liên tục. Ban ngày băng rừng, ban đêm đào công sự. Mỗi khi có chút thời gian nghỉ ngơi, Lâm lại nhớ đến hình ảnh người mẹ tóc đã điểm bạc đứng tựa cổng làng nhìn theo ngày anh lên đường.
Đêm ấy, dưới ánh đèn dầu leo lét, anh bắt đầu viết.
“Mẹ kính yêu! Hôm nay con vẫn khỏe. Đơn vị con vừa hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng. Mẹ đừng lo cho con. Con nhớ bữa cơm có nồi cá kho mẹ nấu, nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng và nhớ cả cây xoài trước sân…”
Viết đến đó, tiếng còi báo động vang lên.
Máy bay địch xuất hiện.
Tất cả nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.
Trận đánh kéo dài đến gần sáng. Đơn vị giữ vững trận địa nhưng nhiều chiến sĩ bị thương. Lâm cùng tổ cứu thương chạy khắp nơi băng bó cho đồng đội.
Khi mọi việc tạm ổn, anh chợt nhớ đến lá thư còn dang dở.
Tờ giấy vẫn nằm trong ba lô, chỉ kịp viết được vài dòng.
“Mai mình sẽ viết tiếp.”
Anh tự nhủ như vậy.
Nhưng sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp đến một mặt trận mới.
Những ngày tiếp theo là chuỗi hành quân liên tục giữa rừng sâu, vượt suối, băng qua những cánh rừng bị bom cày xới. Lá thư vẫn được Lâm giữ cẩn thận trong túi áo ngực, như mang theo một phần quê hương bên mình.
Một chiều cuối mùa khô, đơn vị được giao nhiệm vụ bảo vệ đoàn dân công vượt qua một bến sông.
Khi đoàn người gần sang hết bờ bên kia, tiếng pháo bất ngờ dội xuống.
Một em nhỏ hoảng sợ, đứng khựng lại giữa bãi đất trống.
Không kịp suy nghĩ, Lâm lao ra bế em chạy về phía hầm trú ẩn.
Tiếng nổ vang lên phía sau.
Em nhỏ được cứu an toàn.
Còn Lâm bị thương rất nặng.
Trong những phút cuối cùng, anh nhờ đồng đội lấy trong túi áo mình lá thư còn dang dở.
Anh mỉm cười yếu ớt:
“Nếu có dịp… hãy gửi giúp tôi về cho mẹ…”
Đồng đội lặng lẽ gật đầu.
Ngày đất nước hòa bình, người chiến sĩ năm xưa trở về ngôi làng nhỏ mang theo bức thư đã ngả màu thời gian.
Người mẹ run run mở từng nếp gấp.
Bà chỉ đọc được mấy dòng đầu.
“Mẹ kính yêu! Hôm nay con vẫn khỏe…”
Đến đó, nước mắt bà nhòe kín trang giấy.
Người đồng đội kể lại những ngày cuối cùng của Lâm, kể về lần anh cứu em nhỏ giữa làn bom và lời dặn gửi bức thư về quê.
Người mẹ ôm lá thư vào lòng.
Bà hiểu rằng con trai mình chưa kịp viết hết những điều muốn nói.
Nhưng cả cuộc đời của anh đã là bức thư đẹp nhất gửi đến mẹ và Tổ quốc.
Nhiều năm sau, lá thư ấy được ép cẩn thận trong khung kính đặt trên bàn thờ gia đình. Mỗi lần con cháu quây quần, người mẹ lại kể về người con trai đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để các thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao tình yêu thương và sự hy sinh.
Thông điệp: Có những lá thư không bao giờ được viết trọn vẹn, nhưng tình yêu dành cho gia đình và Tổ quốc thì luôn trọn vẹn trong trái tim của những người đã cống hiến tuổi xuân cho đất nước.



