lá thư chưa kịp gửi (2)
Một chiến sĩ trẻ viết lá thư cuối cùng gửi về cho mẹ trước giờ ra trận.
trong chiếc ba lô đã sờn cũ của người lính trẻ luôn có một quyển sổ nhỏ và vài tờ giấy viết thư. Mỗi tối sau giờ hành quân, anh lại tranh thủ dưới ánh đèn dầu hoặc ánh trăng để viết vài dòng gửi về quê nhà. Anh kể cho mẹ nghe về những cánh rừng xanh, về đồng đội luôn yêu thương nhau như anh em ruột thịt. Anh giấu đi những trận bom ác liệt, những lần hành quân suốt đêm vì sợ mẹ lo lắng. Lá thư cuối cùng được anh viết trong một đêm yên tĩnh hiếm hoi trước trận đánh lớn. Anh hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về sửa lại mái nhà cũ và trồng thêm hàng cau trước sân. Thế nhưng sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh lên đường gấp. Lá thư vẫn còn nằm trong ba lô chưa kịp gửi. Sau ngày đất nước thống nhất, đồng đội tìm thấy lá thư ấy và trao tận tay mẹ anh. Bà ôm lá thư vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi nhưng trên môi vẫn nở nụ cười tự hào. Lá thư chưa kịp gửi đã trở thành minh chứng cho tình yêu quê hương, gia đình và lý tưởng cao đẹp của một thế hệ "thời hoa lửa".


