Cựu chiến binh

Lá Thư Chưa Kịp Gửi

Một nữ thanh niên xung phong trong những năm chiến tranh đã giữ lại một lá thư chưa kịp gửi, mang theo nỗi nhớ và lời hẹn dang dở giữa khói lửa.

Thái Nguyên09/04/2026Tô Nguyễn Hoàng Mai (Chi đoàn Trường THCS Hồng Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Mai Anh, khi ấy mới mười chín tuổi, rời quê lên tuyến đường Trường Sơn làm thanh niên xung phong. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Ban ngày là bụi đỏ, ban đêm là tiếng máy bay gầm rú.

Trong ba lô của tôi luôn có một lá thư. Tôi viết cho anh – người đã hứa ngày hòa bình sẽ về cưới tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ gửi nó đi.

Tôi cứ giữ, vì nghĩ rằng khi gặp lại, tôi sẽ tự tay đưa anh, như một cách để nói rằng tôi đã chờ.

Một đêm, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn: phải sửa đoạn đường vừa bị đánh sập trước khi đoàn xe tới. Chúng tôi lao vào làm việc dưới ánh pháo sáng. Đất đá, khói bụi và cả tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.

Bất ngờ, một loạt bom rơi xuống gần đó. Tôi bị hất văng, tai ù đi, mọi thứ tối sầm. Khi tỉnh lại, xung quanh chỉ còn tiếng gọi nhau trong hoảng loạn.

Tôi sờ vào túi áo — lá thư vẫn còn.

Nhưng anh thì không.

Tin anh hy sinh đến với tôi vài ngày sau đó, ngắn gọn và lạnh lùng như một dòng báo cáo. Tôi không khóc được. Tôi chỉ ngồi lặng, tay cầm lá thư đã nhàu nát vì mồ hôi và đất.

Đêm hôm ấy, tôi đốt một ngọn lửa nhỏ bên đường. Không phải để sưởi ấm, mà để đọc lại lá thư lần cuối. Tôi đọc thành tiếng, như thể anh vẫn đang ở đâu đó nghe thấy.

“Em sẽ chờ anh, dù bao lâu đi nữa…”

Ngọn lửa cháy hết, nhưng lá thư tôi không đốt. Tôi gấp lại, cất vào ba lô — như giữ lại một phần của chính mình.

Chiến tranh qua đi, tôi trở về. Lá thư ấy giờ đã ố vàng, nhưng tôi vẫn giữ. Không phải để nhớ nỗi đau, mà để nhớ rằng đã có một thời, chúng tôi sống và yêu thương mãnh liệt đến thế.

Có những lá thư không bao giờ được gửi, nhưng lại theo ta suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn