Cựu chiến binh

Lá thư chưa kịp gửi

Đêm ấy, rừng im lặng đến lạ. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và ánh đèn dầu leo lét lay động trong gió. Người lính trẻ ngồi tựa lưng vào gốc cây, lặng lẽ mở cuốn sổ nhỏ đã sờn mép. Anh lấy bút, ngập ngừng một lúc lâu rồi mới bắt đầu viết. “Mẹ ơi…” Chỉ hai chữ đơn giản thôi mà khiến mắt anh nhòe đi. Đã bao lâu rồi anh chưa được nghe giọng mẹ, chưa được nhìn thấy mái tóc đã bạc đi vì lo toan. Anh nhớ căn nhà nhỏ, nhớ bữa cơm đạm bạc, nhớ cả những lần mẹ mắng yêu.

Quảng Ninh09/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, rừng im lặng đến lạ. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và ánh đèn dầu leo lét lay động trong gió. Người lính trẻ ngồi tựa lưng vào gốc cây, lặng lẽ mở cuốn sổ nhỏ đã sờn mép. Anh lấy bút, ngập ngừng một lúc lâu rồi mới bắt đầu viết.

“Mẹ ơi…”

Chỉ hai chữ đơn giản thôi mà khiến mắt anh nhòe đi. Đã bao lâu rồi anh chưa được nghe giọng mẹ, chưa được nhìn thấy mái tóc đã bạc đi vì lo toan. Anh nhớ căn nhà nhỏ, nhớ bữa cơm đạm bạc, nhớ cả những lần mẹ mắng yêu.

Anh viết cho mẹ nghe về cuộc sống nơi chiến trường—nơi ngày nào cũng đối mặt với bom rơi đạn nổ. Nhưng anh không kể hết những gian khổ, chỉ nói rằng mình vẫn khỏe, vẫn vững vàng. Anh kể về những người đồng đội—những con người xa lạ mà giờ đây trở thành gia đình thứ hai. Họ cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng vượt qua những đêm hành quân dài dằng dặc.

Anh viết về ước mơ giản dị:

“Sau chiến tranh, con sẽ về. Con sẽ giúp mẹ sửa lại mái nhà, sẽ trồng thêm luống rau, và không để mẹ phải lo lắng nữa…”

Những dòng chữ còn dang dở thì còi báo động vang lên xé tan màn đêm. Anh vội gấp cuốn sổ, nhét vào ba lô rồi lao nhanh về vị trí chiến đấu.

Trận đánh hôm đó ác liệt hơn bao giờ hết. Đạn nổ dồn dập, khói lửa bao trùm. Người lính trẻ vẫn kiên cường chiến đấu, giữ vững vị trí đến giây phút cuối cùng. Và rồi… anh ngã xuống, khi tuổi đời còn quá trẻ.

Sau trận chiến, đồng đội tìm thấy cuốn sổ nhỏ trong ba lô của anh. Lá thư chưa kịp gửi đi, những dòng chữ còn dang dở…

Không ai nói thành lời, nhưng ai cũng hiểu—đó không chỉ là một lá thư. Đó là tình yêu của một người con dành cho mẹ, là khát vọng được sống, được trở về.

Lá thư ấy về sau được trao lại cho gia đình. Người mẹ run run cầm từng trang giấy, nước mắt lặng lẽ rơi. Nhưng trong nỗi đau ấy, bà vẫn tự hào—vì con trai mình đã sống một cuộc đời thật đẹp, thật ý nghĩa.

Lá thư chưa kịp gửi… mãi mãi trở thành biểu tượng thiêng liêng của một thời “hoa lửa”, nơi những con người sẵn sàng hy sinh tất cả vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn