Lá thư chưa kịp gửi
Một lá thư viết dở gửi về quê đã trở thành kỷ vật nhắc nhớ nỗi nhớ nhà của bà Mạnh trong chiến tranh.

Trong một buổi chiều hiếm hoi được nghỉ, bà Mạnh ngồi dưới gốc cây viết thư về cho gia đình ở Quảng Bạch. Bà kể mình vẫn khỏe, công việc còn nhiều, dặn cha mẹ đừng lo.
Nhưng thư mới viết được nửa trang thì còi báo động vang lên. Bà gấp vội lá thư, cất vào túi áo rồi chạy đi làm nhiệm vụ. Hôm ấy tuyến đường bị đánh phá nặng, cả đơn vị phải làm việc đến khuya.
Mấy hôm sau mở lại lá thư, giấy đã nhòe vì mồ hôi và mưa rừng. Bà không gửi nữa mà giữ lại. Với bà, đó là một kỷ vật nhắc rằng: nỗi nhớ nhà luôn ở đó, nhưng nhiệm vụ với Tổ quốc luôn đi trước.



