Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lá Thư Chưa Kịp Gửi

Một người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh đã chứng kiến khoảnh khắc cuối cùng của đồng đội—nơi một lá thư dang dở trở thành ký ức không thể quên.

An Giang10/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (XÃ HÒN NGHỆ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Minh Tuấn, lính thông tin, đóng quân tại một vùng đồi trọc đầy khói lửa. Những ngày ấy, chiến tranh như nuốt chửng mọi thứ—từ màu xanh của cây đến cả tiếng cười của con người.

Chiều hôm đó, đơn vị tôi vừa nhận lệnh di chuyển thì bất ngờ bị pháo kích. Đất đá tung lên mù mịt, tiếng nổ xé tai. Khi mọi thứ lắng xuống, tôi nghe tiếng gọi yếu ớt từ phía giao thông hào.

Đó là Hùng—người bạn thân nhất của tôi trong đơn vị.

Tôi bò đến bên anh. Máu thấm đẫm áo. Hùng run run đưa cho tôi một lá thư còn dang dở:
“Tuấn… nếu tao không qua khỏi… gửi giúp tao về cho má…”

Tôi nắm chặt tay anh, không nói nên lời. Chỉ vài phút sau, bàn tay ấy buông lỏng.

Đêm đó, tôi ngồi một mình dưới hầm trú, đọc tiếp lá thư. Những dòng chữ nguệch ngoạc kể về ước mơ sau chiến tranh, về một mái nhà nhỏ và một người mẹ già đang chờ.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê Hùng, mang theo lá thư ấy. Khi trao tận tay người mẹ, tôi không nói được gì nhiều—chỉ thấy bà ôm lá thư vào ngực, nước mắt lặng lẽ rơi.

Đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn tự hỏi: nếu ngày ấy không có chiến tranh, có lẽ lá thư đó đã được gửi đi theo một cách bình thường hơn… và Hùng đã có thể tự tay viết nốt phần còn lại của cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn