Lá thư chưa kịp gửi
Những ngày tháng ấy, chiến tranh như ngọn lửa đỏ rực cháy khắp núi rừng Trường Sơn. Tiếng bom đạn không chỉ làm rung chuyển đất trời mà còn thử thách lòng người. Trong những năm tháng “thời hoa lửa” ấy, có những câu chuyện nhỏ bé nhưng chứa đựng biết bao tình cảm lớn lao.
Ông tôi từng kể về một người đồng đội của ông – anh Tư, một chiến sĩ trẻ mới ngoài hai
mươi tuổi. Anh nhập ngũ khi quê hương còn nghèo, mẹ già và em nhỏ vẫn sống trong căn
nhà tranh bên bờ ruộng.
Những đêm hành quân qua rừng sâu, khi cả đơn vị dừng chân nghỉ, anh Tư thường lấy từ
trong túi áo ra một tờ giấy nhỏ đã nhàu. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, anh viết thư cho mẹ. Chữ
anh không đẹp, nhưng từng dòng đều chứa đầy nỗi nhớ.
“Má ơi, con ở ngoài này vẫn khỏe. Má đừng lo cho con. Khi nào đất nước hòa bình, con sẽ về
sửa lại mái nhà cho má...”
Lá thư ấy anh viết nhiều lần, nhưng chưa bao giờ kịp gửi.
Một ngày nọ, đơn vị nhận nhiệm vụ tiến vào một trận đánh ác liệt. Bom đạn nổ dồn dập.
Khói lửa phủ kín cả cánh rừng. Trong trận chiến ấy, anh Tư đã anh dũng chiến đấu để bảo vệ
đồng đội.
Khi trận đánh kết thúc, người ta tìm thấy trong túi áo anh một lá thư chưa kịp gửi.
Tờ giấy đã nhòe đi vì mồ hôi và đất bụi. Nhưng từng dòng chữ vẫn còn nguyên: nỗi nhớ mẹ,
niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Sau này, ông tôi mang lá thư ấy về trao tận tay mẹ anh. Bà cụ run run cầm lấy tờ giấy, đôi
mắt già nua lặng lẽ rơi nước.
Bà không khóc thành tiếng. Nhưng ai cũng hiểu rằng trong lòng bà vừa mất đi một người
con, vừa tự hào về một người lính.
Chiến tranh đã qua đi, đất nước đã hòa bình. Nhưng những lá thư chưa kịp gửi như của anh
Tư vẫn còn đó – như những chứng nhân lặng lẽ của một thời hoa lửa.
Một thời mà tuổi trẻ của biết bao người đã cháy hết mình cho Tổ quốc.



