Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi

Tây Ninh18/08/2026Chi đoàn Mẫu giáo Hàm Thạnh (Hàm Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, cả nước vẫn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tại một trường học ở miền Bắc, An – cậu học sinh lớp 10 – thường đến thư viện để đọc báo và tìm hiểu về những tấm gương yêu nước.

 

Một hôm, thầy giáo mang đến lớp bài viết về Nguyễn Thái Bình – chàng sinh viên Việt Nam học tập ở nước ngoài nhưng luôn hướng về quê hương. Dù ở xa Tổ quốc, anh vẫn bày tỏ khát vọng hòa bình và độc lập cho dân tộc.

 

Đọc xong, An xúc động nói:

 

– Thưa thầy, ở xa đất nước như vậy mà anh ấy vẫn luôn nghĩ về Việt Nam.

 

Thầy giáo mỉm cười:

 

– Lòng yêu nước không phụ thuộc vào nơi mình đang sống. Quan trọng là trái tim luôn hướng về Tổ quốc.

 

Tối hôm đó, An ngồi dưới ngọn đèn dầu viết một lá thư cho người anh đang chiến đấu ngoài mặt trận. Cậu kể về câu chuyện của Nguyễn Thái Bình và hứa sẽ chăm chỉ học tập để sau này góp sức xây dựng đất nước.

 

Lá thư chưa kịp gửi thì đơn vị của người anh phải chuyển địa điểm. An cất lá thư vào cuốn sổ tay như một lời hứa với chính mình.

 

Ba năm sau, ngày đất nước thống nhất, người anh trở về bình an. Điều đầu tiên An làm là lấy lá thư năm nào đưa cho anh đọc.

 

Người anh khẽ gấp lá thư lại rồi nói:

 

– Chiến thắng hôm nay không chỉ nhờ những người cầm súng, mà còn nhờ những người luôn giữ niềm tin vào tương lai của đất nước.

 

An mỉm cười. Cậu hiểu rằng mỗi người Việt Nam, dù ở chiến trường, trong lớp học hay ở bất cứ nơi đâu, đều có thể góp phần viết nên những trang sử của dân tộc bằng tình yêu nước và trách nhiệm của mình.

 

Thời hoa lửa đã lùi vào quá khứ, nhưng câu chuyện về Nguyễn Thái Bình vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, không ngừng học tập và cống hiến để đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá thư chưa kịp gửi | Câu chuyện thời hoa lửa