Lá thư chưa kịp gửi (3)
Lan sống trong căn nhà nhỏ bên bờ sông, nơi từng là vùng sơ tán. Mỗi tối, cô lại ngồi bên ngọn đèn dầu, cẩn thận viết thư cho người yêu đang ở chiến trường xa. Chữ cô mềm mại nhưng run run, vì mỗi lá thư đều có thể là lá cuối.
Lan kể cho anh nghe rằng cây bưởi trước nhà đã ra hoa, rằng lũ trẻ trong làng đã quay lại học chữ, rằng chiến tranh dù khốc liệt nhưng con người vẫn cố gắng sống tiếp. Cô không dám viết rằng mình nhớ anh đến nhường nào.
Một buổi chiều, người cán bộ xã mang tin anh đã hy sinh trong một trận đánh lớn. Lan đứng lặng rất lâu, không khóc. Đêm đó, cô viết lá thư cuối cùng, nhưng không còn người để gửi.
Lan gấp lá thư lại, đặt lên bàn thờ anh. Ngọn đèn dầu vẫn cháy, ánh sáng yếu ớt nhưng ấm áp. Tình yêu của họ không kết thúc, nó chỉ chuyển thành một ngọn lửa âm thầm sưởi ấm trái tim người ở lại.



