Lá Thư Chưa Kịp Gửi (3)
Đây là câu chuyện về một người chiến sĩ trẻ luôn mang theo lá thư viết cho mẹ nhưng chưa có dịp gửi đi. Lá thư ấy chứa đựng tình yêu gia đình, tình yêu quê hương và khát vọng hòa bình của những người lính trong thời chiến.
Năm 1974, đơn vị của ông Quý đóng quân tại một khu rừng tràm ở miền Tây Nam Bộ.
Trong tiểu đội có anh Nguyễn Văn An, 22 tuổi, là con trai cả trong một gia đình nông dân nghèo. Trước mỗi đợt hành quân, anh thường tranh thủ viết thư về cho mẹ.
Một buổi tối, dưới ánh đèn dầu leo lét, anh An cẩn thận viết từng dòng chữ lên tờ giấy đã ngả màu.
Trong thư, anh kể rằng mình vẫn khỏe, vẫn cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ và mong mẹ giữ gìn sức khỏe.
Cuối thư, anh viết:
“Ngày đất nước hòa bình, con sẽ về phụ má chăm ruộng và dựng lại căn nhà mới.”
Nhưng vì điều kiện chiến trường, lá thư vẫn chưa thể gửi đi.
Anh gấp thư lại, bỏ vào túi áo ngực và tiếp tục cùng đơn vị làm nhiệm vụ.
Vài ngày sau, đơn vị nhận lệnh bảo vệ một tuyến đường liên lạc quan trọng.
Trong lúc chiến đấu, một đồng đội bị thương và mắc kẹt ở vị trí nguy hiểm.
Không ngần ngại, anh An lao ra ứng cứu.
Ông Quý kể:
“An luôn là người nghĩ đến đồng đội trước bản thân mình.”
Nhờ sự dũng cảm của anh, người đồng đội được đưa về nơi an toàn.
Sau trận chiến, khi kiểm tra lại tư trang của anh, đồng đội tìm thấy lá thư vẫn còn được cất giữ cẩn thận trong túi áo.
Ngày đất nước thống nhất, ông Quý mang lá thư ấy về trao tận tay mẹ của anh.
Người mẹ già lặng lẽ đọc từng dòng chữ của con trai, đôi mắt nhòe đi vì xúc động.
Bà nói:
“Má đã đợi con trở về, nhưng lá thư này cũng là con của má rồi.”



