Lá Thư Chưa Kịp Gửi
Năm 1972, bà Nguyễn Thị Hòa là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Đơn vị đóng quân trong rừng sâu, ngày làm việc dưới tiếng máy bay gầm rú, đêm tranh thủ nghỉ ngơi trong lán tranh đơn sơ.
Trong tổ của bà có anh Lê Văn Thành, quê Thanh Hóa, hiền lành và ít nói. Mỗi tối rảnh, anh thường lấy mảnh giấy nhỏ ra viết thư về cho mẹ già ở quê. Anh kể nhà chỉ còn mẹ sống một mình, nên tháng nào cũng cố gửi vài dòng để bà yên lòng.
Một tối trời mưa rả rích, anh Thành ngồi bên ngọn đèn dầu viết rất lâu. Viết xong, anh gấp cẩn thận rồi nói với bà Hòa:
“Mai có xe ra Bắc, nhờ chị gửi giúp em.”
Bà Hòa cười:
“Yên tâm, thư sẽ tới tận tay bác.”
Nhưng sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp ra sửa đường sau trận bom lớn trong đêm. Khi mọi người đang san lấp hố bom, một loạt bom khác bất ngờ trút xuống. Anh Thành đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Cả đơn vị lặng đi trong đau xót. Thu dọn đồ đạc của anh, bà Hòa tìm thấy lá thư vẫn còn trong túi áo, chưa kịp gửi. Bên ngoài phong bì ghi nắn nót: “Kính gửi mẹ yêu quý.”
Bà mở thư theo sự đồng ý của đơn vị để biết địa chỉ. Trong thư, anh chỉ viết những lời giản dị: dặn mẹ giữ sức khỏe, nói mình vẫn khỏe, và hứa ngày thắng lợi sẽ về sửa lại mái nhà dột.
Ít lâu sau, bà Hòa xin phép mang lá thư ấy về tận quê Thanh Hóa trao cho mẹ anh Thành. Người mẹ già run run cầm lá thư, đọc đến giữa chừng thì òa khóc. Nhưng rồi bà lau nước mắt và nói:
“Nó không về được, nhưng thư nó đã về.”
Nhiều năm sau, bà Hòa vẫn nhớ mãi lá thư chưa kịp gửi ấy. Bà thường kể với con cháu rằng:
“Trong chiến tranh, có những điều dang dở khiến ta đau lòng. Nhưng tình yêu gia đình và nghĩa đồng đội thì không bao giờ dang dở.”



