Bài viết

Lá Thư Chưa Kịp Gửi (4)

Một lá thư chưa kịp gửi về quê đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, giúp đồng đội thực hiện lời hứa với người đã ngã xuống trong những ngày chiến đấu ác liệt.

Gia Lai29/06/2026Nguyễn Thị Tường Vy (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Đức Lâm nhớ mãi người đồng đội thân thiết là Nguyễn Văn Tín, quê ở Nam Định. Hai người cùng nhập ngũ một đợt, cùng hành quân vào chiến trường và được phân công trong một tổ công binh chuyên mở đường, rà phá bom mìn. Anh Tín là người ít nói nhưng rất chăm viết thư. Mỗi khi có thời gian nghỉ, anh lại lấy cuốn sổ nhỏ và tờ giấy đã được gấp cẩn thận để viết vài dòng gửi về cho mẹ. Một buổi chiều đầu mùa hè năm 1972, sau nhiều ngày làm nhiệm vụ liên tục, anh Tín vừa viết xong một lá thư. Anh cười với ông Lâm: — "Đợt có giao liên ra Bắc, nhờ cậu gửi giúp mình nhé." Ông Lâm cất lá thư vào túi áo ngực, dự định sáng hôm sau sẽ chuyển đi. Thế nhưng rạng sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp mở đường để kịp cho đoàn xe tiến vào mặt trận. Trong lúc xử lý một quả bom chưa nổ còn sót lại bên vệ đường, một tiếng nổ lớn vang lên. Khi khói bụi tan đi, anh Tín đã mãi mãi nằm lại. Ông Lâm lặng người. Trong túi áo vẫn còn lá thư chưa kịp gửi. Sau lễ truy điệu đơn sơ giữa rừng, ông cẩn thận ép lá thư vào giữa hai tấm bìa cứng để tránh bị ướt. Ông tự nhủ, dù chiến tranh có kéo dài bao lâu, nhất định phải mang lá thư ấy về tận tay mẹ của anh Tín. Ba năm sau ngày đất nước thống nhất, ông tìm về ngôi làng nhỏ nơi anh Tín sinh ra. Người mẹ già run run mở lá thư đã ngả màu vàng. Trong thư chỉ có những lời giản dị: "Mẹ đừng lo cho con. Đồng đội thương con như anh em trong nhà. Hòa bình rồi con sẽ về sửa lại mái ngói và trồng thêm hàng cau trước sân." Đọc đến đó, bà không cầm được nước mắt. Bà nắm chặt tay ông Lâm và nói: — "Con đã thay nó giữ trọn lời hứa với mẹ." Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại thăm gia đình anh Tín, ông Lâm đều thấy trước sân nhà có một hàng cau xanh tốt. Người em trai của anh kể: "Ngày nhận được lá thư, mẹ bảo phải trồng hàng cau đúng như anh Tín từng mong. Để mỗi khi cau lớn, mẹ có cảm giác anh vẫn đang trở về." Đến nay, ông Phạm Đức Lâm vẫn xem việc mang lá thư ấy về là một trong những điều ý nghĩa nhất cuộc đời mình. Ông thường nói với thế hệ trẻ: "Chiến tranh cướp đi nhiều điều, nhưng không thể lấy đi tình đồng đội và chữ tín. Một lời hứa với người đã khuất cũng đáng để mình gìn giữ suốt cả cuộc đời." Lá thư chưa kịp gửi năm nào giờ đã úa màu theo thời gian, nhưng những dòng chữ mộc mạc vẫn nhắc nhở rằng giữa khói lửa chiến tranh, tình người và lòng thủy chung luôn là điều còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn