Lá thư chưa kịp gửi
Năm 1971, ở một vùng quê miền Trung đầy bom đạn, Tư là người lính trẻ mới vào chiến trường. Trước ngày hành quân, Tư ngồi bên ánh đèn dầu, viết một lá thư dài gửi về cho mẹ. Trong thư, cậu kể về đồng đội, kể về những đêm hành quân xuyên rừng, kể về ước mơ ngày hòa bình sẽ về sửa lại mái nhà tranh đã dột nát.
Nhưng lá thư ấy chưa kịp gửi. Đơn vị nhận lệnh đánh gấp. Trận đánh dữ dội, Tư bị thương nặng. Trước lúc nhắm mắt, Tư nhờ đồng đội giữ lấy lá thư, dặn nếu còn sống hãy gửi về quê.
Nhiều tháng sau, đồng đội Tư vượt qua bao gian nguy, đem lá thư về tận tay mẹ. Mẹ Tư đọc thư trong nước mắt. Dòng chữ cuối cùng của con trai khiến bà nghẹn lại: “Mẹ ơi, con đi để mẹ được sống trong yên bình.”
Lá thư ấy trở thành kỷ vật, là lời nhắc nhở về một thế hệ tuổi trẻ đã gửi lại thanh xuân giữa thời chiến.



