Bài viết

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI

Thái Nguyên04/05/2026Nguyễn Ngọc Tuệ Băng lớp 2B (Liên đội trường Tiểu học Nam Tiến I)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI

Đêm ấy, khu rừng yên tĩnh đến lạ. Sau một ngày hành quân dài, đơn vị của Tuấn dừng chân bên một con suối nhỏ. Nước suối trong veo, chảy róc rách như tiếng thì thầm của núi rừng. Ánh trăng len qua từng tán lá, rải xuống mặt đất những vệt sáng lung linh.

Tuấn ngồi dựa lưng vào ba lô, thở nhẹ một hơi dài. Đôi chân anh vẫn còn mỏi rã rời sau quãng đường gập ghềnh. Nhưng trong khoảnh khắc hiếm hoi yên bình ấy, anh lại thấy lòng mình dịu lại. Anh lấy trong ba lô ra một cuốn sổ nhỏ đã sờn góc và một cây bút chì ngắn ngủn.

Anh bắt đầu viết thư cho mẹ.

Mẹ kính yêu!
Hôm nay con lại được nghỉ chân bên một con suối nhỏ. Nước trong lắm mẹ ạ, giống như con suối sau nhà mình ngày xưa…

Những dòng chữ hiện ra chậm rãi, nắn nót. Tuấn viết như đang nói chuyện với mẹ. Anh kể về những cánh rừng bạt ngàn, về những con dốc cao tưởng chừng không thể vượt qua, về những đêm hành quân trong mưa lạnh.

Anh cũng kể về đồng đội của mình – những con người giản dị mà ấm áp. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng cười, cùng vượt qua gian khó. Có lúc, Tuấn dừng bút, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Ánh mắt anh xa xăm, như đang thấy mái nhà nhỏ nơi quê xa, nơi có mẹ vẫn ngày ngày ngóng tin con.

Anh nhớ những bữa cơm mẹ nấu. Nhớ tiếng gọi của mẹ mỗi buổi chiều. Nhớ cả những điều rất nhỏ mà trước đây anh chưa từng để ý.

Bàn tay anh khẽ run khi viết tiếp:
Mẹ ơi, khi nào đất nước yên bình, con sẽ về… con sẽ phụ mẹ làm việc, sẽ không để mẹ phải vất vả nữa…

Đúng lúc ấy, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên xé tan không gian yên tĩnh.
“Chuẩn bị hành quân!” – tiếng chỉ huy dứt khoát.

Tuấn vội vàng gấp cuốn sổ lại. Anh chưa kịp viết xong lá thư. Anh nhét nó vào ba lô, tự nhủ:
“Ngày mai mình sẽ viết tiếp.”

Nhưng “ngày mai” ấy đã không bao giờ đến.

Trong một trận bom dữ dội sau đó, đơn vị bị đánh bất ngờ. Khi khói bụi tan đi, nhiều người đã nằm lại. Tuấn cũng không còn nữa.

Chiến tranh kết thúc. Nhiều năm trôi qua.

Một người đồng đội cũ quay lại nơi từng đóng quân. Trong lúc dọn dẹp một căn hầm cũ, anh tìm thấy chiếc ba lô đã sờn của Tuấn. Mở ra, anh thấy cuốn sổ nhỏ. Lá thư vẫn còn đó, dừng lại ở dòng chữ dang dở.

Người đồng đội lặng đi rất lâu.

Anh mang lá thư ấy về quê, tìm đến người mẹ già của Tuấn. Bà đã yếu đi nhiều, mái tóc bạc trắng. Khi nhận lá thư, đôi tay bà run run.

Bà đọc từng dòng, từng chữ. Nước mắt không rơi thành tiếng, chỉ lặng lẽ chảy dài trên gương mặt già nua.

Lá thư chưa kịp gửi. Nhưng tình yêu của người con dành cho mẹ thì đã vượt qua tất cả – vượt qua chiến tranh, vượt qua thời gian – để trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn