Bài viết

Lá Thư Chưa Kịp Gửi

Một câu chuyện cảm động về tình đồng đội và lời hứa chưa trọn vẹn giữa những ngày chiến tranh khốc liệt.

Gia Lai05/05/2026Đỗ Lê Công Thành (Đoàn xã Chư sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Lâm vẫn còn nhớ như in buổi chiều năm ấy, khi cánh rừng Trường Sơn phủ một màu xám đục của khói bom. Đơn vị ông vừa trải qua một trận đánh ác liệt, thông tin liên lạc bị gián đoạn, ai nấy đều mệt mỏi nhưng không ai dám nghỉ.

Trong tiểu đội của ông có một người bạn thân tên là Trần Minh Quân. Quân ít nói, nhưng lúc nào cũng mang theo một cuốn sổ nhỏ đã sờn mép. Một lần, giữa lúc nghỉ hiếm hoi, Quân đưa cho Lâm xem. Đó là những dòng thư Quân viết cho mẹ ở quê, nhưng chưa kịp gửi.

Quân cười hiền:
“Chiến tranh xong, tao sẽ về đưa tận tay bà.”

Nhưng chiến tranh đâu chờ ai.

Trong một lần làm nhiệm vụ kéo dây liên lạc qua một khu vực vừa bị oanh tạc, Quân trúng mảnh bom. Lâm là người chạy đến đầu tiên. Quân nắm chặt tay Lâm, cố gắng nói trong hơi thở đứt quãng:
“Nếu tao… không về… giúp tao… gửi cuốn sổ…”

Lâm chưa kịp trả lời, bàn tay Quân đã buông lỏng.

Sau ngày giải phóng, Lâm mang theo cuốn sổ ấy về quê Quân. Ngôi nhà nhỏ nằm cuối con đường làng, mái ngói đã cũ. Mẹ Quân khi ấy đã già yếu, mắt mờ nhưng vẫn nhận ra cuốn sổ của con.

Bà run run lật từng trang, nước mắt rơi không ngừng.
“Thằng Quân… nó vẫn nói chuyện với tôi… suốt những năm qua…”

Lâm đứng lặng, cổ họng nghẹn lại. Ông nhận ra rằng, dù chiến tranh đã kết thúc, vẫn còn những lời chưa nói, những lá thư chưa gửi, và những người mãi mãi không trở về.

Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc lại câu chuyện, ông Lâm vẫn giữ thói quen đặt tay lên ngực như thể vẫn đang giữ một lời hứa.

Một lời hứa được hoàn thành… nhưng không bao giờ trọn vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn