Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI

Câu chuyện kể về tình đồng đội sâu sắc giữa những người lính nơi chiến trường Tây Nguyên ác liệt. Trong hoàn cảnh bom đạn và thiếu thốn, một lá thư chưa kịp gửi về gia đình đã trở thành kỷ vật thiêng liêng của người lính trẻ hi sinh vì Tổ quốc.

Đà Nẵng08/05/2026Lê Phan Thành Long (Đoàn phường Hòa Khánh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, chiến trường Tây Nguyên bước vào giai đoạn ác liệt. Những cánh rừng già liên tục rung chuyển bởi bom đạn. Các đơn vị quân y phải di chuyển liên tục để cứu chữa thương binh ngay giữa núi rừng.

Ông Phạm Đức Minh khi ấy là y tá quân đội mới hai mươi hai tuổi. Công việc hằng ngày của ông là băng bó vết thương, vận chuyển thuốc men và chăm sóc thương binh sau mỗi trận đánh.

Trong đơn vị có anh Hoàng Văn Hải – một chiến sĩ quê Thái Bình. Hải hiền lành, ít nói nhưng luôn quan tâm đến mọi người. Mỗi lần nhận được giấy bút, anh lại tranh thủ viết thư về cho mẹ.

Anh thường nói:

“Chỉ cần mẹ biết con vẫn khỏe là con yên tâm chiến đấu.”

Một chiều cuối mùa khô, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp sang khu vực mới. Trước lúc lên đường, Hải vừa viết xong một lá thư nhưng chưa kịp gửi.

Anh cẩn thận gấp lá thư bỏ vào túi áo rồi cười:

“Khi nào xong trận này, tôi sẽ nhờ anh Minh gửi giúp.”

Đêm hôm đó, đơn vị bất ngờ bị địch phục kích giữa rừng. Tiếng súng nổ vang khắp núi. Nhiều chiến sĩ bị thương được đưa về trạm quân y dã chiến.

Trong lúc cứu đồng đội, Hải đã lao ra giữa làn đạn để đưa một thương binh vào nơi an toàn. Nhưng ngay khi quay trở lại, một loạt đạn đã trúng anh.

Ông Minh kể rằng lúc được đưa vào trạm cứu thương, Hải vẫn cố nắm chặt túi áo trước ngực.

Anh thều thào:

“Anh Minh… giữ giúp lá thư… gửi về cho mẹ tôi…”

Đó cũng là những lời cuối cùng của anh.

Sau trận chiến, ông Minh mở chiếc túi áo đã thấm máu. Bên trong là lá thư nhàu nát nhưng vẫn còn đọc được.

Trong thư, Hải viết:

“Mẹ đừng lo cho con. Ở đây đồng đội thương nhau như anh em một nhà. Con chỉ mong ngày đất nước hòa bình để được về phụ mẹ cấy lúa.”

Nhiều năm sau chiến tranh, ông Minh đã tìm về quê Hải để trao tận tay lá thư ấy cho mẹ anh.

Người mẹ già ôm lá thư bật khóc suốt một buổi chiều.

Ông Minh kể:

“Chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của nhiều người lính, nhưng tình yêu gia đình và tình đồng đội thì vẫn còn mãi.”

Cho đến hôm nay, lá thư chưa kịp gửi ấy vẫn được gia đình anh Hoàng Văn Hải gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn