Bài viết

“Lá thư chưa kịp gửi”

Tây Ninh08/05/2026Bùi Hữu Lợi (Cẩm Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, có một người chiến sĩ trẻ tên là Nguyễn Văn Thành quê ở Quảng Trị. Anh nhập ngũ khi mới tròn 19 tuổi. Trước ngày lên đường, mẹ anh chỉ kịp dúi vào tay con trai một chiếc khăn tay và dặn:

“Nếu có nhớ nhà thì lấy ra mà nhìn, con nhé!”

Ở chiến trường, anh Thành luôn chiến đấu dũng cảm. Trong đơn vị, ai cũng quý anh vì tính tình hiền lành và luôn giúp đỡ đồng đội. Những đêm hành quân giữa mưa bom, anh thường kể về ước mơ sau chiến tranh sẽ trở về làm thầy giáo.

Một lần, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường tiếp tế. Trận chiến diễn ra rất ác liệt. Để cứu đồng đội bị thương mắc kẹt giữa làn đạn, anh Thành đã lao ra che chắn và đưa được đồng đội vào nơi an toàn. Nhưng anh đã hy sinh ngay sau đó.

Khi đồng đội kiểm tra ba lô của anh, họ tìm thấy một lá thư còn chưa kịp gửi về cho mẹ. Trong thư anh viết:

“Mẹ ơi, con nhớ nhà nhiều lắm. Nhưng nếu Tổ quốc cần, con vẫn sẵn sàng đi đến cùng…”

Lá thư ấy sau này được gửi về cho gia đình như một kỷ vật thiêng liêng.

Sự hy sinh của anh Thành cũng như biết bao thương binh liệt sĩ Việt Nam đã góp phần mang lại hòa bình cho đất nước hôm nay. Họ là những người con bất tử của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn