Lá Thư Chưa Kịp Gửi (5)
Một người lính thông tin nhớ lại những ngày giữ đường dây liên lạc giữa chiến trường ác liệt. Trong bom đạn, anh vẫn mang theo một lá thư viết cho gia đình nhưng chưa bao giờ có cơ hội gửi đi.
Tôi tên là Bùi Văn Thành, từng là lính thông tin trong những năm chiến tranh khốc liệt đầu thập niên 1970. Công việc của tôi là kéo dây điện thoại và giữ cho đường liên lạc giữa các đơn vị luôn thông suốt.
Nghe thì đơn giản, nhưng mỗi khi bom rơi phá đứt dây, chúng tôi phải bò ra giữa trận địa để nối lại. Có khi vừa nối xong, một loạt pháo khác lại làm đứt đường dây lần nữa.
Tôi vẫn nhớ một buổi chiều mưa nặng hạt. Đường dây thông tin vừa bị cắt bởi một quả pháo rơi gần bìa rừng. Chỉ huy yêu cầu phải khôi phục liên lạc ngay lập tức.
Tôi và anh đồng đội tên Hưng mang theo cuộn dây và kìm sửa chữa chạy ra phía trước.
Trời tối dần, rừng ướt sũng vì mưa. Chúng tôi lần theo sợi dây bị đứt, từng bước một. Cuối cùng cũng tìm thấy chỗ dây cháy sém nằm vắt ngang một gốc cây.
Trong lúc nối lại đường dây, anh Hưng hỏi tôi:
“Thành, mày có viết thư về nhà chưa?”
Tôi gật đầu, lấy trong túi áo ra một tờ giấy đã hơi nhàu.
“Tao viết rồi… nhưng chưa biết khi nào gửi được.”
Anh Hưng cười:
“Cứ giữ đi. Rồi sẽ có ngày hòa bình để mang về.”
Chúng tôi vừa nối xong đường dây thì tín hiệu điện thoại vang lên. Liên lạc đã được khôi phục.
Nhiều năm sau chiến tranh, khi tôi trở về quê, lá thư ấy vẫn còn trong chiếc ba lô cũ. Giấy đã ngả màu vàng, nhưng từng dòng chữ vẫn rõ ràng.
Tôi đã không gửi lá thư ấy nữa. Thay vào đó, tôi mang nó về đưa tận tay mẹ mình.
Mẹ đọc xong, im lặng rất lâu.
Rồi bà nói khẽ:
“Chỉ cần con trở về… là đủ rồi.”
Cho đến hôm nay, mỗi khi nhìn lại lá thư cũ ấy, tôi lại nhớ đến những ngày tháng gian khổ nhưng đầy tình người — những ngày của một thời hoa lửa, nơi mỗi người lính đều mang theo một ước mơ giản dị: được sống và trở về nhà. 🔥🇻🇳


