Cựu Thanh niên xung phong

Lá thư chưa kịp gửi

Một lá thư viết vội giữa chiến trường chưa kịp gửi đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, chứa đựng tình đồng đội và khát vọng sống giản dị của người lính trong những năm tháng “hoa lửa”.

Lâm Đồng22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, trên tuyến đường Trường Sơn, anh Phạm Văn Dũng là lái xe vận tải chuyên chở lương thực và vũ khí vào chiến trường miền Nam. Những chuyến xe của anh thường phải đi trong đêm để tránh máy bay địch, băng qua những cung đường hiểm trở, đầy hố bom và trọng điểm đánh phá.

Trong một lần dừng chân tại trạm giao liên giữa rừng sâu, anh gặp lại người bạn thân là Lê Minh Tuấn – một chiến sĩ công binh. Hai người chỉ có ít phút gặp nhau, vội vã như bao cuộc hội ngộ thời chiến. Tuấn tranh thủ ngồi xuống, lấy trong ba lô ra một tờ giấy nhỏ, viết vội vài dòng gửi về cho mẹ.

Anh Dũng nhớ rõ từng chi tiết:
“Tuấn viết nhanh lắm, vừa viết vừa cười, bảo rằng lần này chắc sẽ được về phép, nhưng vẫn muốn gửi thư trước cho mẹ yên tâm.”

Nhưng rồi còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện. Cả đơn vị lập tức tản ra vị trí chiến đấu. Tuấn vội gấp lá thư lại, nhét vào túi áo và chạy về phía công trường đang dang dở.

Trận bom hôm đó diễn ra dữ dội. Khi mọi thứ lắng xuống, anh Dũng cùng đồng đội quay lại hiện trường. Giữa đất đá và khói bụi, họ tìm thấy Tuấn… anh đã hy sinh khi đang cố gắng phá một quả bom nổ chậm.

Trong lúc thu dọn di vật, anh Dũng tìm thấy lá thư còn dang dở trong túi áo của Tuấn. Giấy đã nhăn, dính bùn đất, nhưng nét chữ vẫn còn rõ:

“...Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây gian khổ nhưng vui lắm. Con và đồng đội quyết giữ cho đường thông xe chạy. Hết giặc, con sẽ về, mẹ đừng lo...”

Lá thư dừng lại ở đó, chưa kịp ký tên.

Sau chiến tranh, anh Dũng đã tìm về quê của Tuấn để trao lại lá thư cho gia đình. Khi người mẹ già run run cầm tờ giấy đã úa màu, bà không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ áp lá thư vào ngực.

Anh Dũng kể lại với giọng nghẹn ngào:
“Tôi đã đi qua nhiều cung đường, nhưng chưa bao giờ quên lá thư ấy. Nó không chỉ là lời của Tuấn, mà là tiếng lòng của biết bao người lính.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn