Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi

Lào Cai03/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư chưa kịp gửi

Bà Nguyễn Thị Hạnh, nguyên thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, vẫn còn giữ một kỷ vật đặc biệt sau hơn nửa thế kỷ: một lá thư đã úa vàng.

Năm 1968, khi mới mười chín tuổi, bà cùng đồng đội làm nhiệm vụ san lấp hố bom và bảo đảm giao thông. Trong đơn vị có một chàng trai tên Minh, quê ở Thái Bình. Minh hiền lành, chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người.

Một hôm, sau nhiều ngày làm việc căng thẳng, Minh ngồi viết thư về cho mẹ. Anh kể rằng mình vẫn khỏe, đơn vị đoàn kết và hứa ngày chiến thắng sẽ trở về phụng dưỡng mẹ già.

Viết xong, Minh gấp thư cẩn thận rồi nhờ bà Hạnh khi có dịp ra hậu phương thì gửi giúp.

Nhưng sáng hôm sau, máy bay địch bất ngờ đánh phá dữ dội. Minh cùng một tổ công tác ra hiện trường xử lý bom nổ chậm. Trong lúc làm nhiệm vụ, một quả bom phát nổ. Minh đã anh dũng hy sinh.

Cả đơn vị lặng người trước mất mát ấy. Trong ba lô của Minh, bà Hạnh tìm thấy bức thư còn chưa kịp gửi.

Sau chiến tranh, bà mang lá thư ấy đến tận quê nhà của Minh. Khi nhận lại thư con trai, mẹ anh ôm chặt lấy nó và bật khóc. Bà cụ nói: “Mẹ biết con không trở về nữa, nhưng nhìn thấy nét chữ của con, mẹ như được gặp con lần cuối.”

Từ đó đến nay, bà Hạnh luôn coi đó là kỷ niệm không thể nào quên. Bà kể rằng chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của biết bao người mà còn để lại những nỗi nhớ khôn nguôi trong lòng những người ở lại.

Mỗi lần nhắc đến Minh, bà đều xúc động: “Cậu ấy chưa kịp lập gia đình, chưa kịp thực hiện lời hứa với mẹ. Nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn