Cựu chiến binh

Lá Thư Chưa Kịp Gửi (6)

Câu chuyện kể về một lá thư của người lính viết cho gia đình nhưng chưa kịp gửi. Lá thư ấy trở thành kỷ niệm xúc động về tình cảm gia đình trong những năm tháng chiến tranh.

11/03/2026Bùi Lưu Ly (Trường mầm non số 1 Tân Uyên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, đơn vị tôi đóng quân trong một khu rừng sâu. Những ngày ấy cuộc sống rất gian khổ, nhưng mỗi khi có dịp rảnh rỗi, nhiều anh em trong đơn vị thường tranh thủ viết thư về cho gia đình.

Trong trung đội tôi có một người bạn thân tên là Trần Văn Đức. Đức rất hay viết thư cho mẹ. Anh thường nói rằng mẹ anh ở quê luôn lo lắng cho con trai ngoài chiến trường.

Một buổi tối, khi đơn vị đang nghỉ sau một ngày hành quân, Đức ngồi dưới ánh đèn dầu nhỏ để viết thư.

Anh vừa viết vừa nói với tôi:
“Chiến tranh mà kết thúc, mình sẽ về quê trồng lúa cùng mẹ.”

Lá thư ấy Đức viết rất lâu. Anh kể cho mẹ nghe về cuộc sống của người lính, về những người đồng đội và về niềm tin ngày hòa bình.

Nhưng sáng hôm sau, đơn vị chúng tôi nhận lệnh hành quân gấp.

Trong một trận chiến sau đó, Đức đã hy sinh. Khi sắp xếp lại đồ đạc của anh, tôi tìm thấy lá thư chưa kịp gửi vẫn còn trong ba lô.

Sau chiến tranh, khi trở về quê, tôi đã tìm đến nhà Đức và trao lại lá thư ấy cho mẹ anh.

Bà cầm lá thư, đọc từng dòng rất chậm. Nước mắt bà rơi nhưng bà vẫn mỉm cười.

Bà nói:
“Ít ra mẹ cũng được biết những lời cuối cùng của con.”

Ông Phúc kể lại câu chuyện rồi lặng im một lúc.
Ông nói rằng trong thời hoa lửa, có rất nhiều lá thư như thế – những lá thư chứa đựng tình yêu gia đình và niềm hy vọng về ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn