LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Một buổi chiều cuối năm trên chốt cao điểm Vị Xuyên, sau nhiều ngày chiến đấu căng thẳng, anh Hoàng Văn Sâm tranh thủ ngồi bên cửa hầm viết vài dòng thư gửi về gia đình.
Trong lá thư, anh kể rằng mình vẫn khỏe, đơn vị vẫn giữ vững trận địa và dặn bố mẹ đừng lo lắng. Viết đến dòng cuối cùng, tiếng pháo bất ngờ dội xuống dữ dội. Anh vội gấp lá thư bỏ vào túi áo rồi lao về vị trí chiến đấu.
Trận pháo kéo dài suốt đêm. Lá thư ấy mãi nhiều ngày sau mới được gửi đi. Khi trở về quê hương, ông vẫn giữ bản nháp đã ố vàng như một kỷ vật thiêng liêng của tuổi trẻ nơi chiến trường.
Mỗi lần nhìn lại, ông nhớ về những ngày tháng mà sự bình yên của gia đình chính là động lực để người lính vượt qua mọi gian khổ nơi biên giới.



