LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Ông Nguyễn Văn Tâm, cựu chiến sĩ Đại đoàn 304, tham gia Chiến dịch Hòa Bình năm 1951, kể lại:
Mỗi lần nhìn thấy dòng sông Đà hiền hòa chảy qua vùng đất Hòa Bình, tôi lại nhớ đến người đồng đội thân thiết của mình – chiến sĩ Trần Văn Nam.
Cuối năm 1951, thực dân Pháp huy động lực lượng lớn đánh chiếm Hòa Bình với âm mưu giành lại thế chủ động trên chiến trường Bắc Bộ và chia cắt căn cứ Việt Bắc với vùng đồng bằng.
Trước tình hình đó, quân ta mở Chiến dịch Hòa Bình nhằm tiêu hao sinh lực địch, phá tan kế hoạch quân sự của chúng.
Trong đơn vị tôi có Nam, một chiến sĩ mới hai mươi tuổi, quê ở Nam Định. Nam rất thích viết thư về cho mẹ. Mỗi khi có thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi, cậu lại lấy giấy bút ra viết.
Một buổi chiều trước trận đánh, Nam đưa cho tôi xem bức thư vừa viết.
Trong thư có đoạn:
"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con nhé. Ngày chiến thắng trở về, con sẽ lại được ngồi bên bếp lửa nghe mẹ kể chuyện như ngày còn bé..."
Viết đến đó, Nam mỉm cười rồi gấp lá thư lại.
Nhưng cậu chưa kịp gửi.
Đêm hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ tập kích một cứ điểm quan trọng của địch ven sông Đà.
Trời mùa đông lạnh buốt.
Mưa phùn giăng kín núi rừng.
Các chiến sĩ lặng lẽ hành quân trong bóng tối.
Khi trận đánh bắt đầu, hỏa lực địch bắn dữ dội từ các lô cốt trên cao. Một tổ chiến đấu của ta bị ghìm chặt dưới làn đạn.
Nếu không tiêu diệt được hỏa điểm này, mũi tiến công sẽ gặp nguy hiểm.
Nam lập tức xung phong cùng đồng đội áp sát mục tiêu.
Dưới làn đạn dày đặc, cậu bò từng mét một về phía lô cốt địch.
Khi đến gần, Nam ném quả lựu đạn cuối cùng vào hỏa điểm.
Một tiếng nổ vang lên.
Khẩu súng máy của địch im bặt.
Mũi tiến công của ta nhanh chóng xông lên làm chủ trận địa.
Nhưng Nam đã trúng đạn trong khoảnh khắc quyết định ấy.
Khi đồng đội đến bên, cậu vẫn nắm chặt lá thư trong túi áo.
Nam khẽ nói:
– Nếu tôi không trở về... nhờ anh gửi giúp mẹ...
Đó là những lời cuối cùng.
Sau chiến dịch, tôi mang lá thư về quê trao tận tay mẹ Nam.
Bà run run mở thư ra đọc.
Nước mắt lặng lẽ rơi trên những dòng chữ còn dang dở.
Nhưng trong nỗi đau ấy là niềm tự hào vô hạn.
Bà nói:
– Con tôi đã sống trọn nghĩa với Tổ quốc.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, lá thư ấy vẫn được gia đình gìn giữ như một báu vật.
Còn với tôi, Nam mãi mãi là hình ảnh đẹp nhất của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.
Những người lính như Nam đã góp phần làm nên thắng lợi của Chiến dịch Hòa Bình, buộc quân Pháp phải rút khỏi Hòa Bình vào đầu năm 1952, đánh dấu một thất bại lớn trong kế hoạch quân sự của chúng.



