LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
trong đời mình có một lá thư không bao giờ gửi đi.
Không phải vì không có địa chỉ.
Mà vì đến khi có thể gửi, thì người nhận đã không còn ở nơi cũ nữa.
Hồi ấy, những ngày công việc dồn dập. Thư từ hiếm hoi lắm. Mỗi lần có người mang thư tới, cả đơn vị xúm lại. Ai có tên được gọi thì vui như trẻ nhỏ.
Ông Luân cũng có lần ngồi viết thư dưới ánh đèn dầu leo lét.
Giấy không trắng lắm. Bút mực khi đậm khi nhạt. Ông viết chậm, từng dòng một. Kể chuyện công việc, kể chuyện anh em trong tổ, kể rằng mình vẫn khỏe.
Ông dừng lại rất lâu ở câu cuối.
Không biết nên viết gì thêm.
Cuối cùng chỉ ghi một câu giản dị:
“Ở nhà đừng lo.”
Gấp thư lại, ông cất vào túi áo.
Sáng hôm sau định nhờ người gửi giúp.
Nhưng rồi công việc bất ngờ phát sinh. Đơn vị di chuyển. Lá thư theo ông đi qua mấy chặng đường, qua mưa, qua gió.
Đến khi có dịp trở lại nơi cũ, ông mới hay người thân đã chuyển chỗ ở.
Địa chỉ cũ không còn nữa.
Lá thư vì thế mà nằm lại trong đáy ba lô, ố vàng theo năm tháng.
Ông bảo:
“Giữ lại cũng không để làm gì. Nhưng bỏ đi thì không nỡ.”
Có lần, chúng tôi hỏi:
“Bác có tiếc không?”
Ông nhìn rất lâu rồi đáp:
“Không tiếc. Vì điều quan trọng không phải lá thư có gửi đi hay không. Mà là mình đã viết nó bằng tất cả sự chân thành.”
Nhiều năm sau, khi dọn lại đồ cũ, ông vẫn tìm thấy lá thư ấy.
Giấy đã giòn. Mực đã nhòe.
Nhưng câu “Ở nhà đừng lo” vẫn còn đọc được.
Ông cười hiền:
“Cả đời người, có những điều chưa kịp nói. Nhưng nếu trong lòng mình luôn nghĩ đến nhau, thì cũng coi như đã nói rồi.”
Ngoài hiên, gió chiều thổi qua hàng cây.
Mặt sông lặng.
Ánh nắng cuối ngày nhạt dần.
Câu chuyện về lá thư không gửi đi ấy
không làm ai nghẹn ngào.
Chỉ khiến người ta lặng im.
Bởi mỗi người, có lẽ đều từng có một “lá thư” như thế —
một điều muốn nói,
một lời chưa kịp gửi.
Nhưng ký ức,
vẫn giữ lại.
Như một đốm hoa lửa nhỏ,
âm ỉ cháy suốt cả cuộc đời.



